- Chú Mã đâu ạ?
Đỗ Long đặt đồ xuống rồi hỏi.
- Ông ấy à, vừa nghe cuộc điện thoại, đi vào thư phòng rồi. Cháu ngồi xem ti vi một lát nhé, thím vào bếp làm mấy món, một loáng là xong.
Tân Mỹ Linh cười lớn đáp, rõ ràng quan hệ của hai vợ chồng họ đã có chuyển biến tốt, như thế này đều nhờ có hắn.
Đỗ Long xắn tay áo lên cười nói:
- Thím có cần cháu phụ giúp không, ở nhà cháu cũng thường xuyên phụ giúp mẹ cháu đấy.
- Không cần, không cần. Cháu là khách quý của gia đình ta làm sao có thể để cháu vào bếp được? Thực ra mọi thứ đã chuẩn bị xong cả rồi, mọi người ngồi chờ một chút là được.
Tân Mỹ Linh cười rồi đi vào nhà bếp.
Người gọi điện cho Mã Quang Minh thực ra là người vừa đưa Đỗ Long tới - Vương Chí Cường. Anh ta đang báo cáo với Mã Quang Minh, chủ yếu nói về chuyện tên béo kia và Cục trưởng cục Tài chính uống rượu với nhau, nhưng xuất phát từ lí do cá nhân, anh ta vẫn nhắc đến cả Đỗ Long.
Từ sau lần Đỗ Long và con trai Viện trưởng bệnh viện Nhân dân có xích mích, Mã Quang Minh luôn lạnh lùng bàng quan chuyện Cục trưởng Cục tài chính thành phố Ngọc Minh dần dần có quan hệ thân thiết với Phó chủ tịch thường trực thành phố Phùng Kiếm Văn. Thực ra ban đầu Mã Quang Minh cũng từng nghĩ mượn chuyện đó để kéo Lâm Diễm về, dù sao Bí thư thành ủy Vương sớm muộn cũng phải rút lui. Tuy rằng Lâm Diễm hôm nay vẫn vẻ vang nhưng cũng đã chuẩn bị đường lui. Nhưng sau này Mã Quang Minh suy xét thấy Lâm Diễm khả năng là có vấn đề về kinh tế, vậy nên đã từ bỏ ý định lôi kéo anh ta về trận doanh của mình.
Lâm Diễm không tìm thấy chỗ bấu víu bên Mã Quang Minh, tự nhiên sẽ tìm cơ hội bên Phó chủ tịch thường trực thành phố Phùng Kiếm Văn. Có Cục trưởng Cục Tài chính gia nhập vào phe mình, đối với Phùng Kiếm Văn mà nói là niềm vui bất ngờ, hai người trở nên thân thiết một cách nhanh chóng, đương nhiên bề ngoài vẫn giữ khoảng cách nhất định.
Tính toán của Vương Chí
Cường, Mã Quang Minh hiển nhiên nhìn ra. Sau khi im lặng lắng nghe Vương Chí Cường nói hết ông ta nói thản nhiên:
- Tôi biết rồi.
Sau đó gác máy.
Lúc này Đỗ Long đã vào đến cửa nhưng Mã Quang Minh cũng không ra tiếp hắn ngay, ông ta nghĩ một hồi rồi cuối cùng vẫn quyết định làm theo kế hoạch từ trước, tiếp tục làm ngơ. Lâm Diễm chỉ là một quân tốt, Mã Quang Minh hy vọng Lâm Diễm và Phùng Kiếm Văn thân thiết hơn nữa, thậm chí sẽ kéo luôn anh ta xuống nước, tới lúc đó mới là lúc dồn anh ta vào chân tường. Nếu muốn tiến thêm một bước trên quan trường, thì chữ “nhẫn” này phải tu luyện tốt hơn nữa mới được.
Cuối cùng Mã Quang Minh cũng ra khỏi thư phòng, vừa nhìn đã thấy gói đồ bên bàn trà, ông ta sầm mặt nói:
- Đỗ Long, cái này là cháu mang đến sao? Không phải chú đã nói rồi à, không cần phải quà cáp, nếu lần sau còn như thế này thì cháu không cần đến đây nữa.
- Vâng, vâng vâng, cháu đảm bảo lần sau không mang bất kỳ thứ gì đến.
Đỗ Long cười lớn.
Sau khi ngồi xuống, Mã Quang Minh cầm điều khiển chuyển sang kênh trung ương. Trên ti vi đang phát chương trình thiếu nhi, ông ta nhăn mày, rồi lại chuyển kênh thời sự thành phố Ngọc Minh, kênh đó đang phát tiết mục “Cuộc sống”. Dẫn chương trình Triệu Bình lưỡi đầy hoa lan, rất cuốn hút, tin tức liên quan đến nhịp thở của người dân và trong ngoài thành phố Ngọc Minh, đến Mã Quang Minh cũng xem một cách chăm chú.
Đỗ Long thuận miệng hàn huyên đôi câu, Mã Quang Minh bỗng hỏi:
- Đỗ Long, nghe nói trước khi cháu đến đây đã gặp lại bạn gái cũ? Kích động là không tốt. Chồng cô ta đánh cháu, cháu ngăn lại là phải rồi, nhưng làm hỏng xe và làm tay anh ta bị thương thì có phải hơi quá rồi không?
Đỗ Long đáp:
- Cậu Vương này cũng thật là, bảo cậu ta đừng nói với chú rồi, thế mà quay đi cái là quên ngay. Chuyện là thế này ạ, bạn gái cũ của cháu... Thực ra chỉ có thể gọi là bạn thôi, lúc cháu cần cô ta nhất thì cô ta lại bỏ cháu theo một ông chủ, hôm nay đúng lúc đụng phải cháu lại dở trò khoe mẽ. Ngay từ lúc bắt đầu cháu đã không muốn nhận quen biết cô ta, nhưng cô ta thật quá đáng….
Đỗ Long thêm mắm thêm muối để biện minh cho mình, Mã Quang Minh liếc xéo hắn một cái, nói:
- Đánh người cũng phải có lý do, cháu không ghi nhớ bài học này sớm muộn cũng gặp rắc rối với nắm đấm này thôi.
Đỗ Long tỏ ra nghe lời, đáp lại:
- Vâng, sau này cháu nhất định chú ý, đánh không đánh trả, mắng không mắng trả, người ta lấy dao đâm cháu sẽ lấy tinh thần cắt thịt nuôi chim của Phật tổ để cổ vũ bản thân, xông lên chịu đâm, hoàn thành sự thăng hoa cho tinh thần tự tôn…
Mã Quang Minh hừ nói:
- Miệng lưỡi trơn tru thật, chú mặc kệ cháu đấy, xảy ra chuyện đừng tới tìm chú.
Tân Mỹ Linh bưng đồ ăn từ nhà bếp ra, cười nói:
- Đỗ Long thông minh, có khả năng lại ngoan ngoãn, làm sao có thể có chuyện được? Tôi thấy không chừng là người ta gây ra cho nó, người làm chú như ông nên ủng hộ cháu, sao có thể nói không quan tâm như thế được?
Đỗ Long hít một hơi, cười ha ha:
- Thím thật hiền dịu, chả trách người ta đều nói phía sau người đàn ông thành đạt luôn có bóng dáng của người phụ nữ âm thầm ủng hộ.
Mã Quang Minh lườm hắn một cái, đây không phải mở to mắt nói lời bịa đặt sao. Lần trước nếu không có Đỗ Long giúp một tay vào, Tân Mỹ Linh sớm đã làm loạn lên cho cả phố biết, thế này mà gọi là hiền lành? Cũng may mà có chuyện này nên gần đây Tân Mỹ Linh đã thay đổi rất nhiều, anh em của bà ta cũng vậy, không còn gây phiền phức cho Mã Quang Minh nữa.
- Ông đâu rồi ạ? Có phải ông lại ra công viên Thúy Hồ chơi không ạ?
Đỗ Long lảng sang chuyện khác.
Mã Quang Minh nghĩ thầm “thằng bé này cố ý đây mà”, sau đó nói:
- Ông ở thành phố không quen, mới lên có mấy ngày đã về quê rồi. Đỗ
Long này, Hạ Hồng Quân kia rốt cục là người như thế nào? Giờ thì cháu cũng nên cho chú biết rõ mọi chuyện chứ?
Tân Mỹ Linh lại quay trở lại nhà bếp, Đỗ Long nói một cách thần bí:
- Cái này… nếu như cháu nói ra bị người ta giết người diệt khẩu thì phải làm sao? … Được rồi, được rồi, cháu nói, cháu nói, chú đừng trừng mắt nhìn cháu nữa, ánh mắt chú có sát khí, à, không phải, là ra oai, cháu nhát gan đâu dám không nói.
Đỗ Long ba hoa vài câu cuối cùng cũng vào chủ đề chính, hắn nói:
- Chú Mã, chú đã từng nghe qua Đại đội Liệp Ưng (Ưng Săn) của quân khu
Thành Đô (http://vi.wikipedia.org/wiki/Qu�%A...h_Äô) chÆ°a?
Mã Quang Minh gáºt Äầu nói:
- Từng nghe nói, Äó là Äại Äá»i lÃnh Äặc chủng sá» má»t của Quân khu Thà nh Äô.
Äá» Long nói:
- Äúng váºy ạ, Hạ Há»ng Quân xuất thân từ Äại Äá»i Äó, hÆ¡n nữa còn là linh há»n của cả Äại Äá»i Liá»p Ưng. Nghe nói anh ta từng cứu mạng TÆ° lá»nh quân khu Vân Nam, vì thế lần nà y anh ta gặp chuyá»n khiến TÆ° lá»nh rất tức giáºn⦠Cháu chá» có thế nói Äến Äây thôi, những chuyá»n khác Äá»u là bà máºt, không thá» nói lung tung Äược.
Mã Quang Minh gáºt Äầu, nói:
- Chả trách⦠Bá»n há» ÄÆ°a cháu Äến cÄn cứ quân Äá»i, cháu chÆ¡i bắn súng hai ngà y thoải mái nhá».
Äá» Long cao hứng nói:
- Không chá» bắn súng, cháu còn ngá»i trá»±c thÄng, lái xe tÄng, bắn pháo, tháºt sá»± rất thú vá».
Mã Quang Minh kinh ngạc nói:
- Xem ra má»i ngÆ°á»i Äá»u rất coi trá»ng Hạ Há»ng Quân, Äá» Long, ngÆ°á»i anh em tá»t nà y cháu phải Äá»i Äãi tá» tế Äấy.
Äá» Long nói:
- Cho dù anh ta chá» là má»t ngÆ°á»i dân bình thÆ°á»ng cháu cÅ©ng Äá»i xá» vá»i anh ta nhÆ° thế, hÆ¡n nữa Lữ Äoà n trÆ°á»ng TrÆ°Æ¡ng Äó lại coi trá»ng cháu, muá»n lôi kéo cháu và o quân Äá»i, cÅ©ng không ÄÆ¡n thuần là vì Hạ Há»ng Quân.
- Cháu Äang nói khoác Äấy à .
Mã Quang Minh nói.
Äá» Long cÅ©ng không buá»n giải thÃch, há»i chuyá»n của huyá»n Võ Khê cuá»i cùng nhÆ° thế nà o. Mã Quang Minh nói cho hắn nghe những chuyá»n hắn chÆ°a biết, nhá» sá»± cá» gắng của Mã Quang Minh, vẫn có má»t Äám quan chức chÃnh quyá»n vì chuyá»n nà y mà mất chức. Bà thÆ° Huyá»n ủy huyá»n Võ Khê cÅ©ng bá» cảnh cáo trong Äảng, những quan chức có liên quan khác có ngÆ°á»i bá» cảnh cáo trong Äảng, có ngÆ°á»i bá» ghi há» sÆ¡, duy chá» có mấy vá» phó phòng và cấp dÆ°á»i của phòng Than Äá, phòng Công an, phòng Tà i nguyên Äất Äai huyá»n Võ Khê bá» khai trừ khá»i ÄÄảng, cách chức chá» thẩm tra xá» lý.
- ChỠcó thế thôi sao?
Äá» Long dù trong lòng Äã có chuẩn bá», nhÆ°ng vẫn cảm thấy có chút không giá»ng trong tÆ°á»ng tượng, Mã Quang Minh thản nhiên nói:
- Chá» thế thôi, chú Äã cá» hết sức rá»i, cháu yên tâm, lÆ°á»i trá»i lá»ng lá»ng, thÆ°a mà khó lá»t, ngÆ°á»i là m chuyá»n xấu sá»m muá»n cÅ©ng bá» trừng phạt.
Äá» Long cÆ°á»i lạnh má»t tiếng, những lá»i nà y ai cÅ©ng biết nói, nhÆ°ng trừ bá»n trẻ con ra thì là m gì có ai tin.
Không lâu sau Tân Mỹ Linh gá»i Äá» Long và o nhà bếp bê Äá» Än, sau khi Äá» Än Äã dá»n lên cả, Tân Mỹ Linh Äi tá»i gõ cá»a trÆ°á»c cánh cá»a phòng Äóng kÃn, nói:
- Ngá»c ÄÆ°á»ng, ra Än cÆ¡m thôi.
Äá» Long nhìn theo vá»i vẻ hiếu kỳ, Mã Quang Minh nói:
- Là con gái chú, nÄm nay há»c lá»p 11, bÆ°á»ng bá»nh tá»i mức khiến ngÆ°á»i ta Äau Äầu.
Äá» Long cÆ°á»i nói:
- Bây giá» con cái Äá»u thế cả, lúc cháu còn Äi há»c mẹ cháu cÅ©ng Äau Äầu lắm. Nếu nhÆ° cháu biết nghe lá»i bà thì không chừng Äã thi Äá» Äại há»c
Thiên Nam chứ không phải trÆ°á»ng cảnh sát.
Mã Quang Minh lắc Äầu ngao ngán, xem ra thá»±c sá»± rất Äau Äầu vì con gái.
- Äến rá»i, Äến rá»i.
Má»t giá»ng nữ vang lên trong phòng, sau Äó là tiếng dép lê loẹt quẹt, tiếng má» cá»a phòng âbá»châ, má»t cô gái mặc quần áo ngủ Äi dép lê nhÆ° trong phim hoạt hình bÆ°á»c ra.
- Aâ¦
Äá» Long trong lòng thấy bất ngá», mắt sáng lên, ngÆ°á»i con gái trÆ°á»c mặt Äúng là rất xinh Äẹp, hÆ¡n nữa nút áo trÆ°á»c ngá»±c lại chÆ°a cà i hết Äá» lá» má»t phần da thá»t trắng nhÆ° tuyết, tháºm chà còn có thá» nhìn thấy từng nhá»p thá» qua khuôn ngá»±c⦠Äá»u nhìn thấy rõ rà ng. Có lẽ cô ấy ngủ trong phòng cảm thấy hÆ¡i nóng, tay áo xắn lên tá»i khuá»·u, á»ng quần cÅ©ng xắn lên tá»i Äầu gá»i Äá» lá» Äôi tay, chân thon dà i trắng trẻo, lại còn Äôi bà n chân Äáng yêu trong Äôi dép hoạt hình, giá»ng mà u há»ng phấn của mã não.
Đỗ Long đặt đồ xuống rồi hỏi.
- Ông ấy à, vừa nghe cuộc điện thoại, đi vào thư phòng rồi. Cháu ngồi xem ti vi một lát nhé, thím vào bếp làm mấy món, một loáng là xong.
Tân Mỹ Linh cười lớn đáp, rõ ràng quan hệ của hai vợ chồng họ đã có chuyển biến tốt, như thế này đều nhờ có hắn.
Đỗ Long xắn tay áo lên cười nói:
- Thím có cần cháu phụ giúp không, ở nhà cháu cũng thường xuyên phụ giúp mẹ cháu đấy.
- Không cần, không cần. Cháu là khách quý của gia đình ta làm sao có thể để cháu vào bếp được? Thực ra mọi thứ đã chuẩn bị xong cả rồi, mọi người ngồi chờ một chút là được.
Tân Mỹ Linh cười rồi đi vào nhà bếp.
Người gọi điện cho Mã Quang Minh thực ra là người vừa đưa Đỗ Long tới - Vương Chí Cường. Anh ta đang báo cáo với Mã Quang Minh, chủ yếu nói về chuyện tên béo kia và Cục trưởng cục Tài chính uống rượu với nhau, nhưng xuất phát từ lí do cá nhân, anh ta vẫn nhắc đến cả Đỗ Long.
Từ sau lần Đỗ Long và con trai Viện trưởng bệnh viện Nhân dân có xích mích, Mã Quang Minh luôn lạnh lùng bàng quan chuyện Cục trưởng Cục tài chính thành phố Ngọc Minh dần dần có quan hệ thân thiết với Phó chủ tịch thường trực thành phố Phùng Kiếm Văn. Thực ra ban đầu Mã Quang Minh cũng từng nghĩ mượn chuyện đó để kéo Lâm Diễm về, dù sao Bí thư thành ủy Vương sớm muộn cũng phải rút lui. Tuy rằng Lâm Diễm hôm nay vẫn vẻ vang nhưng cũng đã chuẩn bị đường lui. Nhưng sau này Mã Quang Minh suy xét thấy Lâm Diễm khả năng là có vấn đề về kinh tế, vậy nên đã từ bỏ ý định lôi kéo anh ta về trận doanh của mình.
Lâm Diễm không tìm thấy chỗ bấu víu bên Mã Quang Minh, tự nhiên sẽ tìm cơ hội bên Phó chủ tịch thường trực thành phố Phùng Kiếm Văn. Có Cục trưởng Cục Tài chính gia nhập vào phe mình, đối với Phùng Kiếm Văn mà nói là niềm vui bất ngờ, hai người trở nên thân thiết một cách nhanh chóng, đương nhiên bề ngoài vẫn giữ khoảng cách nhất định.
Tính toán của Vương Chí
Cường, Mã Quang Minh hiển nhiên nhìn ra. Sau khi im lặng lắng nghe Vương Chí Cường nói hết ông ta nói thản nhiên:
- Tôi biết rồi.
Sau đó gác máy.
Lúc này Đỗ Long đã vào đến cửa nhưng Mã Quang Minh cũng không ra tiếp hắn ngay, ông ta nghĩ một hồi rồi cuối cùng vẫn quyết định làm theo kế hoạch từ trước, tiếp tục làm ngơ. Lâm Diễm chỉ là một quân tốt, Mã Quang Minh hy vọng Lâm Diễm và Phùng Kiếm Văn thân thiết hơn nữa, thậm chí sẽ kéo luôn anh ta xuống nước, tới lúc đó mới là lúc dồn anh ta vào chân tường. Nếu muốn tiến thêm một bước trên quan trường, thì chữ “nhẫn” này phải tu luyện tốt hơn nữa mới được.
Cuối cùng Mã Quang Minh cũng ra khỏi thư phòng, vừa nhìn đã thấy gói đồ bên bàn trà, ông ta sầm mặt nói:
- Đỗ Long, cái này là cháu mang đến sao? Không phải chú đã nói rồi à, không cần phải quà cáp, nếu lần sau còn như thế này thì cháu không cần đến đây nữa.
- Vâng, vâng vâng, cháu đảm bảo lần sau không mang bất kỳ thứ gì đến.
Đỗ Long cười lớn.
Sau khi ngồi xuống, Mã Quang Minh cầm điều khiển chuyển sang kênh trung ương. Trên ti vi đang phát chương trình thiếu nhi, ông ta nhăn mày, rồi lại chuyển kênh thời sự thành phố Ngọc Minh, kênh đó đang phát tiết mục “Cuộc sống”. Dẫn chương trình Triệu Bình lưỡi đầy hoa lan, rất cuốn hút, tin tức liên quan đến nhịp thở của người dân và trong ngoài thành phố Ngọc Minh, đến Mã Quang Minh cũng xem một cách chăm chú.
Đỗ Long thuận miệng hàn huyên đôi câu, Mã Quang Minh bỗng hỏi:
- Đỗ Long, nghe nói trước khi cháu đến đây đã gặp lại bạn gái cũ? Kích động là không tốt. Chồng cô ta đánh cháu, cháu ngăn lại là phải rồi, nhưng làm hỏng xe và làm tay anh ta bị thương thì có phải hơi quá rồi không?
Đỗ Long đáp:
- Cậu Vương này cũng thật là, bảo cậu ta đừng nói với chú rồi, thế mà quay đi cái là quên ngay. Chuyện là thế này ạ, bạn gái cũ của cháu... Thực ra chỉ có thể gọi là bạn thôi, lúc cháu cần cô ta nhất thì cô ta lại bỏ cháu theo một ông chủ, hôm nay đúng lúc đụng phải cháu lại dở trò khoe mẽ. Ngay từ lúc bắt đầu cháu đã không muốn nhận quen biết cô ta, nhưng cô ta thật quá đáng….
Đỗ Long thêm mắm thêm muối để biện minh cho mình, Mã Quang Minh liếc xéo hắn một cái, nói:
- Đánh người cũng phải có lý do, cháu không ghi nhớ bài học này sớm muộn cũng gặp rắc rối với nắm đấm này thôi.
Đỗ Long tỏ ra nghe lời, đáp lại:
- Vâng, sau này cháu nhất định chú ý, đánh không đánh trả, mắng không mắng trả, người ta lấy dao đâm cháu sẽ lấy tinh thần cắt thịt nuôi chim của Phật tổ để cổ vũ bản thân, xông lên chịu đâm, hoàn thành sự thăng hoa cho tinh thần tự tôn…
Mã Quang Minh hừ nói:
- Miệng lưỡi trơn tru thật, chú mặc kệ cháu đấy, xảy ra chuyện đừng tới tìm chú.
Tân Mỹ Linh bưng đồ ăn từ nhà bếp ra, cười nói:
- Đỗ Long thông minh, có khả năng lại ngoan ngoãn, làm sao có thể có chuyện được? Tôi thấy không chừng là người ta gây ra cho nó, người làm chú như ông nên ủng hộ cháu, sao có thể nói không quan tâm như thế được?
Đỗ Long hít một hơi, cười ha ha:
- Thím thật hiền dịu, chả trách người ta đều nói phía sau người đàn ông thành đạt luôn có bóng dáng của người phụ nữ âm thầm ủng hộ.
Mã Quang Minh lườm hắn một cái, đây không phải mở to mắt nói lời bịa đặt sao. Lần trước nếu không có Đỗ Long giúp một tay vào, Tân Mỹ Linh sớm đã làm loạn lên cho cả phố biết, thế này mà gọi là hiền lành? Cũng may mà có chuyện này nên gần đây Tân Mỹ Linh đã thay đổi rất nhiều, anh em của bà ta cũng vậy, không còn gây phiền phức cho Mã Quang Minh nữa.
- Ông đâu rồi ạ? Có phải ông lại ra công viên Thúy Hồ chơi không ạ?
Đỗ Long lảng sang chuyện khác.
Mã Quang Minh nghĩ thầm “thằng bé này cố ý đây mà”, sau đó nói:
- Ông ở thành phố không quen, mới lên có mấy ngày đã về quê rồi. Đỗ
Long này, Hạ Hồng Quân kia rốt cục là người như thế nào? Giờ thì cháu cũng nên cho chú biết rõ mọi chuyện chứ?
Tân Mỹ Linh lại quay trở lại nhà bếp, Đỗ Long nói một cách thần bí:
- Cái này… nếu như cháu nói ra bị người ta giết người diệt khẩu thì phải làm sao? … Được rồi, được rồi, cháu nói, cháu nói, chú đừng trừng mắt nhìn cháu nữa, ánh mắt chú có sát khí, à, không phải, là ra oai, cháu nhát gan đâu dám không nói.
Đỗ Long ba hoa vài câu cuối cùng cũng vào chủ đề chính, hắn nói:
- Chú Mã, chú đã từng nghe qua Đại đội Liệp Ưng (Ưng Săn) của quân khu
Thành Đô (http://vi.wikipedia.org/wiki/Qu�%A...h_Äô) chÆ°a?
Mã Quang Minh gáºt Äầu nói:
- Từng nghe nói, Äó là Äại Äá»i lÃnh Äặc chủng sá» má»t của Quân khu Thà nh Äô.
Äá» Long nói:
- Äúng váºy ạ, Hạ Há»ng Quân xuất thân từ Äại Äá»i Äó, hÆ¡n nữa còn là linh há»n của cả Äại Äá»i Liá»p Ưng. Nghe nói anh ta từng cứu mạng TÆ° lá»nh quân khu Vân Nam, vì thế lần nà y anh ta gặp chuyá»n khiến TÆ° lá»nh rất tức giáºn⦠Cháu chá» có thế nói Äến Äây thôi, những chuyá»n khác Äá»u là bà máºt, không thá» nói lung tung Äược.
Mã Quang Minh gáºt Äầu, nói:
- Chả trách⦠Bá»n há» ÄÆ°a cháu Äến cÄn cứ quân Äá»i, cháu chÆ¡i bắn súng hai ngà y thoải mái nhá».
Äá» Long cao hứng nói:
- Không chá» bắn súng, cháu còn ngá»i trá»±c thÄng, lái xe tÄng, bắn pháo, tháºt sá»± rất thú vá».
Mã Quang Minh kinh ngạc nói:
- Xem ra má»i ngÆ°á»i Äá»u rất coi trá»ng Hạ Há»ng Quân, Äá» Long, ngÆ°á»i anh em tá»t nà y cháu phải Äá»i Äãi tá» tế Äấy.
Äá» Long nói:
- Cho dù anh ta chá» là má»t ngÆ°á»i dân bình thÆ°á»ng cháu cÅ©ng Äá»i xá» vá»i anh ta nhÆ° thế, hÆ¡n nữa Lữ Äoà n trÆ°á»ng TrÆ°Æ¡ng Äó lại coi trá»ng cháu, muá»n lôi kéo cháu và o quân Äá»i, cÅ©ng không ÄÆ¡n thuần là vì Hạ Há»ng Quân.
- Cháu Äang nói khoác Äấy à .
Mã Quang Minh nói.
Äá» Long cÅ©ng không buá»n giải thÃch, há»i chuyá»n của huyá»n Võ Khê cuá»i cùng nhÆ° thế nà o. Mã Quang Minh nói cho hắn nghe những chuyá»n hắn chÆ°a biết, nhá» sá»± cá» gắng của Mã Quang Minh, vẫn có má»t Äám quan chức chÃnh quyá»n vì chuyá»n nà y mà mất chức. Bà thÆ° Huyá»n ủy huyá»n Võ Khê cÅ©ng bá» cảnh cáo trong Äảng, những quan chức có liên quan khác có ngÆ°á»i bá» cảnh cáo trong Äảng, có ngÆ°á»i bá» ghi há» sÆ¡, duy chá» có mấy vá» phó phòng và cấp dÆ°á»i của phòng Than Äá, phòng Công an, phòng Tà i nguyên Äất Äai huyá»n Võ Khê bá» khai trừ khá»i ÄÄảng, cách chức chá» thẩm tra xá» lý.
- ChỠcó thế thôi sao?
Äá» Long dù trong lòng Äã có chuẩn bá», nhÆ°ng vẫn cảm thấy có chút không giá»ng trong tÆ°á»ng tượng, Mã Quang Minh thản nhiên nói:
- Chá» thế thôi, chú Äã cá» hết sức rá»i, cháu yên tâm, lÆ°á»i trá»i lá»ng lá»ng, thÆ°a mà khó lá»t, ngÆ°á»i là m chuyá»n xấu sá»m muá»n cÅ©ng bá» trừng phạt.
Äá» Long cÆ°á»i lạnh má»t tiếng, những lá»i nà y ai cÅ©ng biết nói, nhÆ°ng trừ bá»n trẻ con ra thì là m gì có ai tin.
Không lâu sau Tân Mỹ Linh gá»i Äá» Long và o nhà bếp bê Äá» Än, sau khi Äá» Än Äã dá»n lên cả, Tân Mỹ Linh Äi tá»i gõ cá»a trÆ°á»c cánh cá»a phòng Äóng kÃn, nói:
- Ngá»c ÄÆ°á»ng, ra Än cÆ¡m thôi.
Äá» Long nhìn theo vá»i vẻ hiếu kỳ, Mã Quang Minh nói:
- Là con gái chú, nÄm nay há»c lá»p 11, bÆ°á»ng bá»nh tá»i mức khiến ngÆ°á»i ta Äau Äầu.
Äá» Long cÆ°á»i nói:
- Bây giá» con cái Äá»u thế cả, lúc cháu còn Äi há»c mẹ cháu cÅ©ng Äau Äầu lắm. Nếu nhÆ° cháu biết nghe lá»i bà thì không chừng Äã thi Äá» Äại há»c
Thiên Nam chứ không phải trÆ°á»ng cảnh sát.
Mã Quang Minh lắc Äầu ngao ngán, xem ra thá»±c sá»± rất Äau Äầu vì con gái.
- Äến rá»i, Äến rá»i.
Má»t giá»ng nữ vang lên trong phòng, sau Äó là tiếng dép lê loẹt quẹt, tiếng má» cá»a phòng âbá»châ, má»t cô gái mặc quần áo ngủ Äi dép lê nhÆ° trong phim hoạt hình bÆ°á»c ra.
- Aâ¦
Äá» Long trong lòng thấy bất ngá», mắt sáng lên, ngÆ°á»i con gái trÆ°á»c mặt Äúng là rất xinh Äẹp, hÆ¡n nữa nút áo trÆ°á»c ngá»±c lại chÆ°a cà i hết Äá» lá» má»t phần da thá»t trắng nhÆ° tuyết, tháºm chà còn có thá» nhìn thấy từng nhá»p thá» qua khuôn ngá»±c⦠Äá»u nhìn thấy rõ rà ng. Có lẽ cô ấy ngủ trong phòng cảm thấy hÆ¡i nóng, tay áo xắn lên tá»i khuá»·u, á»ng quần cÅ©ng xắn lên tá»i Äầu gá»i Äá» lá» Äôi tay, chân thon dà i trắng trẻo, lại còn Äôi bà n chân Äáng yêu trong Äôi dép hoạt hình, giá»ng mà u há»ng phấn của mã não.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Truyện Hot Mới
Danh sách chương