Chương 46

Mười mấy năm trước, Hà Quân đã nhiều lần cố giết Đạo Hàm nhưng không thành. Sau đó, ông ta bỗng nảy ra một ý nghĩ: Nếu Đạo Hàm là do tổ biên soạn sách giáo khoa tạo ra thì chỉ cần lấy được mực của tổ biên soạn, tiêu diệt Hàm Số thì chẳng phải sẽ hủy diệt được Đạo Hàm sao?

Bằng một số thủ đoạn, Hà Quân đã thành công lấy được mực. Nhưng khi ông ta muốn quay lại thế giới sách giáo khoa Toán trung học, phương pháp cũ lại không còn tác dụng nữa.

Bởi vì, cứ mỗi mười năm, điều kiện để bước vào thế giới Toán trung học sẽ thay đổi một lần nhằm duy trì sự ổn định của nó.

Hà Quân không may mắn, ông ta gặp đúng thời điểm quy tắc thay đổi. Vì vậy, trong nhật ký của ông ta mới có câu: Tôi sắp thành công rồi.

Lọ mực mà Hà Quân từng để lại trên giá sách vẫn nằm yên ở đó suốt bao năm, cho đến tận hôm nay, khi bị Hà Giải phát hiện.

"Tôi không hề lừa cậu."

Đạo Hàm cười nhạt.

"Định nghĩa toán học sẽ không bao giờ chết. Cậu có thể giết tôi nhưng tổ biên soạn sách giáo khoa hoàn toàn có thể tạo ra một Đạo Hàm khác. Dù anh ta không phải tôi, dù suy nghĩ của anh ta khác tôi nhưng anh ta vẫn có thể thay thế tôi, tiếp tục duy trì vận hành của các bài toán về Đạo Hàm trong sách giáo khoa trung học."

Nói một tràng dài khiến thể lực của Đạo Hàm gần như cạn kiệt. Một cơn choáng váng dữ dội ập đến nhưng hắn cố gắng chống đỡ, tiếp tục mỉa mai Hà Giải:

"Cậu thật đáng thương. Tôi biết cậu hận cha mình, nhưng cuối cùng cậu cũng chẳng khác gì ông ta."

"Không! Sao tôi có thể giống cái lão già bảo thủ, cứng nhắc, vừa nghiêm khắc vừa tàn nhẫn đó được?!"

Hà Giải như nghe thấy một trò cười lớn.

Cậu ta giơ lên lọ mực còn một nửa, cười lạnh:

"Mực vẫn còn một nửa chai. Lần sau quay lại, tôi nhất định sẽ tiêm nó vào người Hàm Số."

Nhưng giây tiếp theo......

Nụ cười trên mặt Hà Giải bỗng cứng đờ.

"Nhưng cậu không thấy mình đang làm đúng thứ mà Hà Quân đã làm sao?"

"Cậu chính là phiên bản thứ hai của Hà Quân."

Giọng của Đạo Hàm sắc bén như lưỡi dao.

"Nhưng có vài mặt, cậu còn kém hơn cả ông ta. Ít nhất, Hà Quân giỏi toán hơn cậu nhiều. Ông ta là một kẻ điên giỏi Toán. Còn cậu..... chỉ là một kẻ điên đơn thuần."

Những lời nói ấy đánh thẳng vào nỗi đau sâu nhất của Hà Giải.

Những ký ức vỡ vụn, những lời cười nhạo, những tiếng chế giễu ồ ạt tràn vào tâm trí, nhấn chìm cậu ta, kéo cậu ta trở lại ngôi trường cấp ba mà cậu ta căm hận nhất.

"Cha cậu là giáo viên dạy Toán mà? Sao Toán của cậu lại tệ thế?"

"Nghe nói năm đó cha cậu thi đại học được 145 điểm Toán, còn cậu thì sao? Sao điểm thấp vậy?"

"Cậu thật ngốc, cậu có chắc là con ruột của cha cậu không đấy? Có khi còn chẳng bằng một nửa chỉ số IQ của ông ta!"

Những lời này chỉ là món khai vị.

Thứ khiến Hà Giải ghi nhớ sâu sắc nhất là một câu nói.....

'Sao một bài toán đơn giản thế này mà mày cũng không giải được? Mày chẳng giống tao chút nào.'

Hà Giải..... Sinh ra với cái danh 'con trai của Hà Quân', một giáo viên Toán nổi tiếng.

Khi làm bài tốt, người ta bảo đó là điều hiển nhiên.
Nhưng khi làm bài kém, cậu ta bị xem như kẻ vô dụng, một nỗi xấu hổ.

Nhưng cậu ta đã rất cố gắng học Toán. Rất, rất cố gắng.

Có một đêm nọ....

Tiếng chuông điểm mười giờ tối vang lên lần đầu tiên.

Ánh đèn bàn hắt xuống trang giấy đầy những bài toán Đạo Hàm.

Hà Giải tức giận ném bút xuống bàn, nghiến răng gầm lên:

"Tôi muốn cải tạo thế giới Toán học!"

Ngay khi lời nói vừa dứt...

Cơ thể của cậu trở nên trong suốt, một giọng nữ máy móc vang lên: "Chào mừng đến với thế giới sách giáo khoa Toán trung học. Nếu muốn trở về thế giới loài người, hãy lựa chọn cái chết."

Cậu ta lạc vào thế giới Toán học hoàn toàn là một tai nạn.

Nhưng sau khi trở về lần đầu tiên, khi cậu ta đọc lại nhật ký của Hà Quân, cậu ta mới hiểu được ý nghĩa thực sự của câu 'phải tiêu diệt Đạo Hàm'.

Nhật ký ghi chép toàn bộ quá trình từ lúc Hà Quân muốn bổ sung chứng minh công thức Đạo Hàm vào sách giáo khoa đến khi hắn thất bại nhiều lần trong việc giết Đạo Hàm.

Sau đó, Hà Giải bỗng nhớ đến câu nói nổi tiếng của lão Vương....

'Hàm Số là nền tảng của Toán trung học.'

Trong đầu cậu ta lóe lên một ý nghĩ điên rồ: Nếu tiêu diệt Hàm Số, Toán trung học có phải sẽ trở nên đơn giản hơn không?

Câu trả lời là: Chắc chắn.

Vậy là cậu ta bắt đầu hành động.

Hà Giải hoàn hồn, gào lên với Đạo Hàm:

"Đi mà hỏi ông ta ấy! Ông ta chỉ quan tâm đến danh tiếng của mình, chỉ quan tâm đến việc đào tạo ra bao nhiêu học sinh đỗ trường top! Ông ta có thể dành thời gian rảnh để phụ đạo cho học sinh trong lớp nhưng lại chưa bao giờ thật sự dạy dỗ tôi!"

"Anh nghĩ tôi không muốn giỏi Toán sao?!"

Đạo Hàm nhếch môi, giọng điệu châm chọc:

"Và đây là cách cậu học giỏi Toán sao?"

"Cậu chỉ đang tự thương hại chính mình mà thôi."

Tiếng còi cảnh sát vang lên từ xa.

Sắc mặt của Hà Giải biến đổi.

Cậu ta rất thuần thục, cầm dao..... Đâm thẳng vào ngực mình.

>>>>>>>>>>

Chương 47

Cơ thể của Hà Giải bắt đầu trở nên trong suốt. Ngay khoảnh khắc cậu ta hoàn toàn biến mất, Đạo Hàm lập tức kiệt sức, nghiêng người ngã xuống. May mắn thay, Hàm Số nhanh tay đỡ lấy hắn. Chỉ là một cuộc trò chuyện thôi, vậy mà lại giống như vừa trải qua một trận chiến dữ dội. Đạo Hàm mệt mỏi rã rời cả thể xác lẫn tinh thần. Hắn chỉ hy vọng những lời mình vừa nói, Hà Giải có thể thực sự nghe lọt tai dù chỉ một chút.

Trước mắt Đạo Hàm đã bắt đầu tối sầm lại, hắn không còn nhìn thấy gì nữa. Cảm giác bị mù khiến hắn đột nhiên nhớ đến quãng thời gian rất lâu trước đây, khi bị Hà Quân nhốt vào căn phòng tối, dùng đủ mọi cách để giết mình. Đạo Hàm cảm nhận được bản thân đang nằm trong vòng tay của Hàm Số. Hắn không thể thấy gì, chỉ có thể dựa vào cảm giác để ngẩng đầu lên, giả vờ như đang nhìn vào mắt Hàm Số:

"Lần này, có lẽ tôi thực sự sắp chết rồi."

Hàm Số ngẩn ra, lắc đầu quầy quậy, cố gắng nhếch môi cười một chút:

"Anh đang nói linh tinh gì vậy? Gạt Hà Giải thì còn được nhưng tôi thì không dễ bị lừa đâu."

"Tôi là một người rất ích kỷ." Đạo Hàm không để ý đến lời của Hàm Số, chỉ lặng lẽ nằm trong vòng tay cậu, khẽ nói. Thực ra, hắn còn muốn giơ tay lên chạm vào mặt Hàm Số nhưng với tình trạng hiện tại thì động tác đó lại trở nên vô cùng khó khăn.

Hắn nghĩ, may mà trước đây hắn đã cẩn thận quan sát khuôn mặt của Hàm Số thật kỹ, vẫn còn nhớ rõ từng đường nét. Vì thế, trong đầu, Đạo Hàm tưởng tượng như mình đang nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt của người kia, nhưng thực tế, chỉ có ngón trỏ bên trái của hắn hơi động đậy một chút.

"Tôi thích cậu, nhất định phải nhớ điều này mãi mãi."

Mắt của Hàm Số đột nhiên đỏ hoe.

Đầu của Đạo Hàm đang tựa vào cánh tay trái của Hàm Số. Cậu vươn tay phải, nắm lấy bàn tay trái lạnh lẽo của hắn. Nó lạnh đến mức không giống nhiệt độ cơ thể của một con người vào giữa mùa hè. Hàm Số siết chặt tay hắn, như muốn truyền hơi ấm của mình sang. Giọng của cậu trầm thấp nhưng rất nghiêm túc, giống như một tín đồ đang thổ lộ niềm tin và lý tưởng suốt đời:

"Tôi cũng rất thích anh, thích anh vô cùng."

Xem đi, đây chính là sự ăn ý của những người yêu nhau. Đạo Hàm âm thầm nghĩ, chỉ cần mình hơi động ngón tay, Hàm Số sẽ lập tức nắm lấy tay mình.

"Anh đừng nói nữa, đừng lãng phí sức lực." Hàm Số nghẹn giọng. "Xe cấp cứu sắp đến rồi. Tôi kể chuyện cho anh nghe nhé, anh đừng ngủ, được không?"

"Hứa với tôi, nhất định không được ngủ." Giọng Hàm Số run rẩy, "Anh chớp mắt một cái, coi như đồng ý đi."

Đôi mắt của Đạo Hàm đã gần như nhắm nghiền nhưng mí mắt vẫn hơi giật giật.

"Hôm tôi xuất viện, chuyện anh lừa tôi, tôi biết hết rồi. Lúc đó, tôi còn cố tình chọn một chiếc cà vạt để tặng anh, mang đến tận dưới văn phòng. Nhưng anh lại không có ở đó, làm tôi tức chết đi được." Hàm Số vừa sốt ruột vừa lắp bắp, câu cú lộn xộn: "Chờ anh khỏe lại thì phải xin lỗi tôi đàng hoàng, như thế thì tôi mới đưa cà vạt cho anh, nghe chưa?"

"Còn nữa, còn nữa....." Hàm Số luống cuống, chỉ biết phải nói nhiều vào, nói thật nhiều chuyện Đạo Hàm thích nghe, để hắn tập trung vào giọng nói của mình. Cậu cuống quýt đến mức không biết miệng mình đang nói gì, chỉ cảm thấy môi mấp máy liên tục.

"À đúng rồi." Hàm Số cố tỏ ra nhẹ nhõm, muốn nói đùa một câu nhưng cơ mặt lại cứng đờ, không cách nào cười nổi. Cậu cúi đầu, nhẹ giọng nói bên tai Đạo Hàm:

"Hôm đó anh uống say, đã quên gần hết rồi. Nhưng không sao, tôi không ngại nói lại đâu."

"Hôm đó, ở phòng karaoke, anh nói Bài Fools hôm đó, anh hát về phía cửa sổ." Vì tâm trí rối loạn, Hàm Số thậm chí không nhận ra mình vừa lặp lại lời cũ. "Bây giờ tôi đã hiểu ý của anh rồi."

Hôm đó, Hàm Số ngồi đối diện cửa sổ. Bóng đêm đen như mực bám chặt lên kính, tạo thành một tấm gương tự nhiên.

Đạo Hàm hát đối diện với gương, vậy nên từ đầu đến cuối, hắn luôn nhìn thấy hình bóng của Hàm Số.

"Bài hát đó, là anh hát cho tôi nghe."

Hàm Số cúi đầu xuống nhưng chỉ thấy đôi mắt của Đạo Hàm đã khép lại.

Hàm Số đờ đẫn vài giây, trông như một con rối gỗ mất đi linh hồn hay một con rối tinh xảo bị rút hết dây điều khiển. Cậu chậm rãi buông tay Đạo Hàm ra, cả cơ thể cứng ngắc, từng khớp xương như bánh răng rỉ sét, thật cẩn thận, nhẹ nhàng như nâng một món đồ sứ dễ vỡ, đưa tay vuốt lại những sợi tóc bên tai hắn.

"Tôi bảo anh đừng ngủ mà, sao lại không nghe lời như thế chứ?" Hàm Số nhìn khuôn mặt của Đạo Hàm, thì thào. "Như vậy thì, anh đừng mong có được cà vạt nữa."

>>>>>>>>>>

Chương 48

Cho đến khi Hàm Số ngồi bên ngoài phòng cấp cứu của bệnh viện, cậu vẫn giữ nguyên trạng thái thất thần, trống rỗng.

Các bác sĩ trong bệnh viện nhìn tình trạng của Đạo Hàm mà bó tay không có cách nào xử lý. Họ chỉ có thể dùng thuốc và các biện pháp y tế để duy trì sự sống cho hắn, đồng thời liên hệ với nhóm biên soạn giáo trình để hỗ trợ cấp cứu. Thế nhưng, một trong những điều kiện để tiến vào thế giới sách giáo khoa toán cấp ba là phải chờ đến khi tiếng chuông điểm mười giờ vang lên lần đầu tiên.

Hàm Số nhìn thời gian hiển thị trên màn hình điện thoại, lại nhét nó vào túi quần, nhắm mắt lại, lần thứ n tự hỏi____

Sao vẫn chưa tới mười giờ?

Cứ năm phút cậu lại nhìn điện thoại một lần. Ba tiếng đồng hồ dài đằng đẵng trôi qua, cuối cùng cũng đợi được nhóm biên soạn sách giáo khoa chậm rãi đến nơi.

Hàm Số dõi theo họ bước vào phòng cấp cứu. Cậu chăm chú nhìn cánh cửa phòng hồi sức suốt một quãng thời gian rất lâu. Cho đến khi cánh cửa ấy lại mở ra một lần nữa, thành viên của nhóm biên soạn thở phào nhẹ nhõm, quay sang nói với cậu:

"Đạo Hàm không còn nguy hiểm đến tính mạng nữa."

Một bác sĩ trong bệnh viện sánh vai đi bên thành viên nhóm biên soạn. Người đó vừa đi vừa nói:

"Nếu không phải loại mực này là mực cũ lâu năm, e rằng tối nay tôi đã phải cùng các thành viên trong nhóm vội vàng về nhà để viết lại chương của Đạo Hàm rồi."

Hàm Số nhắm mắt, khẽ mỉm cười.

Một tháng sau.

"Luật nhân quả không chừa một ai. Trước đây anh đút cháo cho tôi, giờ lại đến lượt tôi đút cho anh." Hàm Số vừa cảm thán vừa đưa muỗng cháo đến bên môi Đạo Hàm. Cháo vẫn là cháo nấm tuyết táo đỏ, đúng vậy, vẫn là suất cháo đặt trên ứng dụng giao đồ ăn.

Sau khi Hà Giải rời đi, nhóm ra đề thi đại học và nhóm biên soạn sách giáo khoa đã cùng nhau sửa đổi điều kiện để tiến vào thế giới sách giáo khoa toán cấp ba.

Điều kiện thứ nhất vẫn là phải chờ tiếng chuông điểm mười giờ vang lên lần đầu tiên.

Điều kiện thứ hai là cần có một ngọn đèn đang bật sáng.

Điều kiện thứ ba là phải nói một câu____ Trước đây, câu này là: Tôi muốn thay đổi thế giới toán học.

Người phụ trách ra đề thi đại học đã suy nghĩ rất lâu. Sau khi sửa đổi, ông ta vô cùng đắc ý nói với Đạo Hàm và Hàm Số:

"Lần này chắc chắn sẽ không có học sinh nào vô tình kích hoạt cơ chế rơi vào thế giới sách giáo khoa nữa. Tôi rất tự tin!"

Hàm Số và Đạo Hàm nhìn ông ta với ánh mắt không thể tin nổi, nửa tin nửa ngờ. Cuối cùng, Hàm Số lên tiếng hỏi trước:

"Ông đã sửa thành câu gì vậy?"

Người phụ trách ra đề ho khan vài tiếng, nhếch môi cười:

"Tôi sửa thành 'Tôi yêu toán học'."

Hàm Số, Đạo Hàm: ...... Lần này đúng là không còn ai lọt vào thế giới sách giáo khoa toán cấp ba được nữa thật rồi.

Đạo Hàm thoải mái tận hưởng bát cháo Hàm Số đút cho, vẻ mặt thư thái. Một tháng trôi qua, vết thương của hắn gần như đã hồi phục hoàn toàn. Hàm Số nhận ra điều đó rất rõ ràng, cậu liền đặt hộp cháo rỗng sang một bên, nghiêng đầu nhìn hắn:

"Bây giờ anh có thể giải thích cho tôi biết Hà Quân rốt cuộc là ai chưa?"

Đạo Hàm khẽ hắng giọng, chuẩn bị lên tiếng nhưng đột nhiên cả người co của hắn giật một chút, sắc mặt lộ ra vẻ đau đớn.

Hàm Số lập tức cuống lên: "Anh sao vậy? Có chỗ nào khó chịu à? Để tôi đi gọi bác sĩ!" Cậu vừa mắng thầm mấy vị bác sĩ bảo rằng hôm nay có thể xuất viện vừa đứng bật dậy định chạy đi tìm bác sĩ. Thế nhưng còn chưa kịp rời ghế, bàn tay của cậu lại bị Đạo Hàm giữ chặt lấy____

"Tôi..... không sao đâu....." Giọng của Đạo Hàm yếu ớt, "Chỉ là..... ngực hơi đau một chút....."

"Thế mà còn bảo không sao?!" Hàm Số định vùng tay ra để đi gọi bác sĩ nhưng Đạo Hàm nắm chặt quá, cậu giãy thế nào cũng không thoát được. Hắn kéo Hàm Số lại gần, lắc đầu, nhẹ giọng nói:

"Không sao đâu......"

"Không cần phiền bác sĩ đâu....." Hơi thở của Đạo Hàm mong manh yếu ớt, "Chỉ cần cậu đưa cà vạt cho tôi..... cơn đau này sẽ biến mất ngay thôi...."

Hàm Số: ......

>>>>>>>>>>

Chương 49

"Khụ khụ....."

Người phụ trách ra đề thi đại học ôm một bó hoa, gõ cửa rồi bước vào, đặt hoa xuống bên cạnh giường bệnh. Giả vờ như không thấy cảnh hai người đang lôi kéo tay nhau, ông ta lên tiếng:

"Đồng chí Đạo Hàm, tình trạng sức khỏe của cậu thế nào rồi?"

"Cảm ơn, cơ bản không có vấn đề gì nữa."

Người phụ trách ra đề kéo ghế ngồi xuống bên giường bệnh của Đạo Hàm:

"Trước đó cậu nhờ tôi để ý tung tích của thầy Hà Quân ở một trường cấp ba nào đó, tôi đã điều tra giúp cậu rồi."

"Hà Quân đã chết rồi. Hai năm trước, ông ta qua đời ngay trên bục giảng vì bệnh."

Ông ta lắc đầu than thở:

"Làm gì có giáo viên nghiêm túc nào mà chưa từng bị học sinh chửi? Một số học sinh trước khi tốt nghiệp thì suốt ngày càm ràm nhưng sau khi ra trường lại thầm biết ơn. Một số khác thì chẳng thèm nghe giảng khi còn đi học, đến khi thi đại học xong liền cắt đứt liên lạc với thầy cô. Nhưng dù sao, phần lớn học sinh vẫn rất cảm kích thầy cô của mình."

"Nhưng Hà Quân là một ngoại lệ. Gần như tất cả học sinh đều ghét ông ta."

Đạo Hàm lộ vẻ nghi hoặc.

Người phụ trách ra đề tiếp tục nói:

"Ông ta quá khắc nghiệt. Hà Quân là một giáo viên nổi tiếng thuộc thế hệ trước, trong lòng luôn ghi nhớ nguyên tắc 'thương cho roi cho vọt'. Dù thời đại đã thay đổi nhưng đến tận trước khi chết, ông ta vẫn thích trừng phạt nghiêm khắc những học sinh học kém. Có lần, ông ta đã đá một học sinh từ bục giảng văng ra tận cửa lớp. Còn nhiều ví dụ khác nữa, tôi không tiện kể hết."

"Nhưng phụ huynh lại chẳng quan tâm mấy chuyện này. Họ chỉ biết rằng ông ta đã đào tạo ra rất nhiều học sinh đỗ vào Thanh Hoa, Bắc Đại. Vì vậy, dù phải nhờ vả quan hệ, họ cũng cố gắng gửi con vào lớp của ông ta."

"Sự hà khắc đến mức bi.ến th.ái của ông ta đối với học sinh cũng phần nào ảnh hưởng đến sách giáo khoa. Ông ta không hài lòng với cách biên soạn chương về Đạo Hàm trong sách. Cậu có biết không? Hòm thư của nhóm biên soạn sách giáo khoa từng bị thư của ông ta nhồi đến mức phát nổ. Trong thư, ông ta kêu ca rằng sách giáo khoa cấp ba không có phần suy luận chi tiết về công thức Đạo Hàm là vô lý đến mức nào, rồi đề nghị hoặc là bổ sung đầy đủ quá trình chứng minh, hoặc là xóa luôn cả chương về Đạo Hàm."

"Học trò của ông ta có người đã trở thành phó giáo sư ở một trường đại học danh tiếng, có người làm giám đốc văn phòng cấp tỉnh, có người khởi nghiệp thành công và hiện là chủ tịch của một công ty lớn. Có người đạt thành tựu lớn trong nghiên cứu học thuật, từng công bố bài báo trên các tạp chí danh tiếng, được giới học thuật biết đến. Nhưng không một ai quay về tham dự tang lễ của ông ta, thậm chí chẳng ai gửi một vòng hoa viếng."

Ba người cùng chìm vào im lặng.

Rất lâu sau, Đạo Hàm mới lên tiếng:

"Dù thế nào đi nữa, tôi cũng không thấy thương hại ông ta."

"Nếu tôi là con người thì với những tội lỗi đó, ông ta đã bị kết liễu từ lâu rồi."

Người phụ trách ra đề gật đầu:

"Tóm lại, ông ta không bao giờ có thể quay lại để truy sát cậu nữa."

Tấm rèm cửa bị gió thổi tung, bay lên rồi nhẹ nhàng rơi xuống, cọ vào tường phát ra một tiếng xào xạc như một tiếng thở dài mơ hồ.

Người phụ trách ra đề đã nói xong những gì cần nói, chuẩn bị rời đi thì bị Hàm Số gọi lại:

"Tôi muốn nhờ ông một chuyện. Dù bây giờ nói ra có hơi sớm nhưng cả tôi và Đạo Hàm đều thấy điều này rất cần thiết. Mong ông đồng ý giúp. Nếu vậy, chúng tôi không ngại chia sẻ với ông những tài liệu quý giá về Hàm Số và Đạo Hàm mà chúng tôi đã cất giữ nhiều năm qua."

Mắt của người phụ trách ra đề lập tức sáng lên khi nghe câu cuối cùng. Ông ta cố nén sự phấn khích, vội vàng hỏi:

"Chuyện gì?"

"Mùa xuân năm sau, khi ông ra đề thi đại học, đừng đặt Xác Suất vào vị trí bài toán cuối cùng."

Hàm Số vẫn nhớ rất rõ chuyện Xác Suất đã xóa sạch đoạn video hát hò của mình. Tuy không thể làm gì được lần trước nhưng không có nghĩa là cậu sẽ không tìm cơ hội trả thù. Vì thế, cậu bổ sung thêm một câu:

"Đương nhiên, câu thứ hai mươi cũng không được."

"Thỏa thuận thành công!"

Kỳ thi đại học năm sau đã phá vỡ mọi nhận thức của cả học sinh lẫn giáo viên. Những thầy cô từng dự đoán rằng bài toán Xác Suất sẽ chiếm vị trí cuối cùng trong đề thi năm nay đều cảm thấy bị tát thẳng mặt. Vấn đề là Xác Suất thậm chí còn không giữ được vị trí câu hai mươi mà bị đẩy xuống thành câu mười chín - một câu hỏi thường được xem là bài 'tặng điểm' cho học sinh trung bình.

Xác Suất lặng lẽ thu dọn đồ đạc, biết rằng một khi đề thi vừa công bố, cậu ta lại phải chuyển văn phòng lần nữa.

Hàm Số giúp Đạo Hàm chuyển đồ của Xác Suất về văn phòng mới. Hai người vừa làm vừa cười nói, coi Xác Suất như không khí.

"Tại sao? Tại sao năm nay lại là Đạo Hàm chiếm vị trí bài toán cuối cùng?" Xác Suất lẩm bẩm đầy khó hiểu.

Nghe vậy, Hàm Số không nhịn được mà bật cười, một nụ cười tràn đầy sung sướng trước tai họa của người khác.

"Có phải các cậu giở trò không?" Xác Suất nghe thấy tiếng cười của Hàm Số liền tức giận quay đầu lại chất vấn.

Hàm Số chọc chọc Đạo Hàm bên cạnh:

"Anh giải thích với cậu ta đi, tôi mệt rồi, không muốn nói nữa."

Đạo Hàm trả lời một cách đơn giản và dứt khoát:

"Đúng vậy."

Xác Suất: .................................... Mẹ nó chứ.

>>>>>>>>>>

Chương 50 – Kết thúc

"Thời gian làm bài đã hết, đề nghị thí sinh dừng bút....."

Tiếng chuông điểm 5 giờ vang lên cùng với hồi chuông báo kết thúc kỳ thi, đánh dấu môn cuối cùng của kỳ thi đại học - tiếng Anh - đã chính thức khép lại.

Năm nay đề thi tiếng Anh có chút kỳ lạ, vì đây là lần đầu tiên đông đảo thí sinh không còn phải giúp Lý Hoa viết bài luận nữa*. Các học sinh túm năm tụm ba rời khỏi phòng thi, vừa đi vừa bàn tán xôn xao về sự quái đản của đề thi năm nay. Dù vậy, ai cũng hiểu rõ___

(*kiểu mấy cái tên kinh điển ý, chẳng hạn: Đóng vai Lý Hoa, viết một đoạn văn/ viết một bức thư.....🤣)

Tất cả đã kết thúc.

Một chặng đường dài đằng đẵng cuối cùng cũng đã đến hồi kết.

Khoảnh khắc nộp bài cũng là lúc điểm số trở thành thứ không thể thay đổi. Có người sung sướng hét lên khi đoán đúng một câu trắc nghiệm sáu điểm trong bài khoa học tự nhiên, cũng có người chán nản vì hối hận đã thay đổi đáp án trong lúc soát bài.

Nhưng tất cả chỉ là quá khứ, không cần bận tâm quá nhiều____ cuộc sống vẫn phải tiếp diễn, đúng không?

Cánh cổng sắt hình tứ giác dần khép lại, học sinh ùa ra tìm kiếm bóng dáng cha mẹ giữa dòng người đông đúc. Những gương mặt lấm tấm mồ hôi, vai chạm vai, chen chúc đến mức khó di chuyển. Các bậc phụ huynh đậu xe ngay cổng trường, trên cốp xe là chăn màn cùng những chồng sách chi chít chữ viết. Xe cộ và dòng người như hòa vào nhau, làm tắc nghẽn cả con đường trước cổng trường.

Thế nhưng chẳng bao lâu sau, đám đông dần tản ra theo ba hướng khác nhau, những chiếc xe lác đác còn lại cũng lần lượt rời đi. Một ngày trước____ thậm chí chỉ mới một giờ trước, nơi này vẫn còn vô cùng náo nhiệt, vậy mà giờ đây đã trở nên vắng lặng không một bóng người.

Màn kịch lớn cuối cùng cũng đã hạ màn.

Các nữ sinh nhanh chóng buông bỏ phần tóc mái từng bị giáo viên chủ nhiệm cấm đoán, rủ nhau đến tiệm làm tóc để uốn xoăn. Nam sinh kéo nhau ra sân bóng, nơi họ đã không chạm đến suốt một năm qua vì không có tiết thể dục. Người thì đi dạo phố, người thì đi xem phim_____ cuộc sống sau kỳ thi đại học lại rực rỡ sắc màu và tràn đầy niềm vui như trước.

Trên bầu trời, vầng trăng khuyết lặng lẽ treo cao, soi sáng từng ô cửa sổ rực ánh đèn của mọi nhà.

"Haiz, hôm nay trăng chẳng tròn cũng chẳng khuyết hẳn nhỉ!"

Hàm Số kéo rèm cửa phòng ngủ xuống, ánh mắt rời khỏi vầng trăng ngoài cửa sổ rồi nhìn sang Đạo Hàm, nói với giọng điệu đầy ẩn ý: "Trong đêm đặc biệt thế này, hay là chúng ta làm gì đó cũng đặc biệt chút đi?"

Từ khi biết tin Hà Quân đã qua đời, cộng thêm ảnh hưởng từ 'tuyển thủ lướt web' Hàm Số, Đạo Hàm cũng dần sử dụng mạng xã hội nhiều hơn. Và với bản tính không hiểu thì hỏi ngay, một hôm hắn nhìn thấy bình luận 'chân thứ ba của đàn ông' tràn ngập trên màn hình khi xem một video, thế là hắn quay sang hỏi Hàm Số một cách đầy ngây thơ.

Hàm Số chỉ cười gian xảo, đáp lại: "Tối nay anh sẽ biết thôi."

Dạo này Đạo Hàm bỗng mê mẩn phong cách của tổng tài bá đạo. Trong mắt hắn, đó là hình mẫu rất hiện đại và thời thượng. Thế là khi nghe Hàm Số nói xong, hắn nghiêm túc đáp lại bằng giọng điệu lạnh lùng:

"Tên đàn ông này, em đang đùa với lửa đấy."

Hàm Số không nhịn được mà bật cười. Cậu trực tiếp ngồi lên đùi Đạo Hàm, bàn tay nghịch ngợm nắm lấy cà vạt của đối phương. Cà vạt này chính là món quà mà Hàm Số tặng, Đạo Hàm quý nó vô cùng, ngày nào cũng đeo. Hàm Số vừa tháo cúc áo sơ mi của mình vừa nhếch môi cười:

"Em đoán câu tiếp theo của anh sẽ là: 'Tên đàn ông này, đừng thách thức giới hạn của tôi'."

"Quá sáo rỗng rồi."

Hàm Số khẽ chạm môi lên môi Đạo Hàm rồi ghé sát tai nói nhỏ:

"Thôi, để em nói thì hơn..... Ngày xưa, một thầy giáo dạy toán từng nói với học sinh của mình: 'Thầy đã nói bao nhiêu lần rồi? Bao nhiêu lần rồi? Hàm Số nguyên thủy của Đạo Hàm có vô số đáp án! Khi tính tích phân bất định, phải cộng thêm +C, hiểu chưa?!'"

Hàm Số đẩy Đạo Hàm ngã xuống giường, ánh mắt đầy nghiêm túc:

"Anh có biết câu này có nghĩa là gì không?"

"Có ý gì?"

Hơi thở của Đạo Hàm dần trở nên gấp gáp, làn hơi nóng phả lên vành tai của Hàm Số khiến cậu cũng không khỏi ửng hồng.

"Có nghĩa là....."

"Hàm Số của Đạo Hàm có hàng ngàn hàng vạn nhưng Đạo Hàm của Hàm Số chỉ có một mà thôi."

"Anh là duy nhất của em."

Lời vừa dứt, Đạo Hàm lập tức xoay người, đè Hàm Số xuống giường.

------

Sáng hôm sau.

Hàm Số nhìn vết hằn đỏ trên cổ tay rồi lại liếc sang chiếc cà vạt nhăn nhúm vứt trên giường, thở dài một hơi:

"Hóa ra cà vạt còn có công dụng này nữa à?"

________________________________________________________________________________

HOÀN!

Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện