Video không được công khai, nhưng vẫn gây chấn động. Trịnh Phong bị mắng không ngớt, công ty dưới trướng hắn ta cũng bị liên lụy, giá cổ phiếu liên tục lao dốc. Nhưng rất nhanh sau, mọi người đều nhận ra…
Trịnh Phong tính toán mọi đường, song cuối cùng lại mất mạng. Hắn ta muốn dùng di sản để ràng buộc Mai Lộ Lộ, nhưng rốt cuộc lại để toàn bộ tài sản tích lũy hơn nửa đời cho cô .
Vậy nên, tất cả những thứ này đều là của Mai Lộ Lộ.
Mọi người chợt nhớ lại lần đầu tiên Hồ Quyên gặp Văn Phương trong phòng thẩm vấn. Khi ấy, Văn Phương nghĩ mình là Mai Lộ Lộ, cô từng nói với Hồ Quyên rằng sẽ để lại tất cả những gì mình có cho Văn Phương.
Nói cách khác, vì kết hôn với Trịnh Phong mà Mai Lộ Lộ cảm thấy có lỗi với Văn Phương. Chính vào ngày cưới, cô đã sửa lại di chúc, đổi người thừa kế thành Văn Phương.
Còn Văn Phương thì sao?
Một tháng sau, Văn Phương được bảo lãnh. Việc xử lý tiếp theo chỉ còn là xem có nên xóa ký ức của Mai Lộ Lộ trong cô hay không.
Văn Phương bước vào phòng bệnh của Mai Lộ Lộ.
Cô vẫn chưa tỉnh.
Hộ lý thấy cô bước vào thì hơi lo lắng. Văn Phương lễ phép nói: “Chị có thể ra ngoài một lát không?”
Hộ lý đáp: “Nếu có chuyện gì, cứ gọi tôi ngay.”
Khi rời đi, hộ lý thoáng nhìn thấy Văn Phương – người mang ký ức của Mai Lộ Lộ – đang tỉ mỉ chỉnh lại từng giỏ hoa quả bừa bộn bên cạnh giường bệnh, sắp xếp chúng ngay ngắn gọn gàng.
Luật sư Lý không hiểu: “Thực ra, cô không cần phải chết. Hơn nữa, vốn dĩ là hắn muốn ra tay với cô trước, xét theo luật, đó cũng được xem là phòng vệ chính đáng.”
Mai Lộ Lộ đáp: “Vốn dĩ cũng sắp rồi.”
Cô nhìn xa hơn Luật sư Lý. Nếu cô không chết, chắc chắn sẽ có người nghi ngờ cô sát hại Trịnh Phong để chiếm tài sản. Danh tiếng của cô trực tiếp gắn liền với hội chị em mà cô dày công gây dựng.
Đó là những gì mà một tay cô gây dựng lên, cô đã đắc tội quá nhiều người. Nếu cô bị bôi nhọ, hội chị em cũng sẽ bị liên lụy theo.
Mà những gì cô sắp làm, cũng chính là tự kết án cho bản thân.
“Anh hãy ghi nhớ tất cả những thứ này.” Mai Lộ Lộ đưa cho Luật sư Lý một tập tài liệu dày hàng trăm trang: “Hai tháng nữa, Trữ Dương sẽ ra tù.”
Trữ Dương – kẻ đã hại chết Đông Phương Anh. Lần đầu tiên hắn ta vào tù vì tội sản xuất hình ảnh khiêu dâm trẻ em. Sau khi ra tù, hắn ta vẫn có thể làm giáo viên ở trung tâm trông trẻ. Kết quả, lại có một đứa trẻ nữa bị hại, hắn ta lại vào tù. Sau khi ra tù một lần nữa, chưa đầy một tháng, hắn ta lại gây án. Và giờ đây, hắn ta lại sắp được phóng thích.
Mai Lộ Lộ đã từng đấu tranh giành quyền xử lý vụ án của hắn ta, nhưng vì quá khứ giữa cô và Đông Phương Anh, nên đã bị luật sư của Trữ Dương phóng đại vấn đề, khiến tòa án không cho phép cô can dự.
Cô đã vô số lần đề xuất rằng luật pháp cần cân nhắc đến sự đặc thù của những nạn nhân là trẻ em. Những kẻ từng phạm tội với trẻ nhỏ cần được tiến hành thông báo cộng đồng, đảm bảo rằng chúng không có cơ hội tiếp xúc với trẻ em nữa.
Khi một đứa trẻ bị hủy hoại, kẻ thú tính lẩn trốn trong đám đông sẽ bị vạch trần, nhưng trên người hắn lại chẳng lưu lại bất kỳ dấu vết nào. Hắn vẫn có thể tiếp tục gây án.
Bao nhiêu đứa trẻ bị tổn thương vẫn chưa đủ để thế giới cảnh giác với con thú dữ kia sao? Nếu gi3t chết nó thì sao?
Chỉ cần nghĩ đến việc Trữ Dương sắp ra tù, không có ai theo dõi hắn ta, cũng không có ai để mắt đến Dư Minh, cô không thể nhắm mắt.
Trong viện điều dưỡng, Văn Phương nghe tin Mai Lộ Lộ kết hôn với Trịnh Phong. Cô lén lút trốn bác sĩ và y tá, lẻn khỏi viện điều dưỡng ra ngoài.
Cô trèo cửa sổ trở về nhà, nhưng thứ đầu tiên đập vào mắt lại là máu.
Trịnh Phong đang giãy giụa dưới đất: “Phương Phương…”
Văn Phương không nhìn hắn. Cô chỉ sợ hãi bước đến bên cạnh Mai Lộ Lộ.
Mai Lộ Lộ đang chảy máu. Ý thức của Văn Phương như bị giam cầm trong một căn phòng kín.
Mai Lộ Lộ đưa tay xoa đầu cô: “Sao em lại quay về? Mau rời khỏi đây.”
Nhưng Văn Phương vẫn đứng yên, không biết phải làm gì. Trong lòng cô trào dâng nỗi hoảng loạn. Cô giống như một con quái vật nhỏ bị nhốt trong lồng kính trong suốt, liên tục va vào những thứ vô hình đang vây hãm tâm trí mình.
Sắc mặt Mai Lộ Lộ ngày càng tái nhợt, cô sắp đi rồi. Ánh mắt cô tràn đầy lưu luyến, lo lắng nhìn Văn Phương, lo lắng cho tương lai của cô ấy.
Có thứ gì đó cuối cùng cũng vỡ vụn, Văn Phương đột nhiên hành động. Cô lấy phiên bản cải tiến của MLL530 từ trong người ra – loại thuốc mà cô đã định đưa cho Mai Lộ Lộ xem. Sau đó nuốt nó vào.
Trán cô gái trẻ đổ mồ hôi lấm tấm. Chẳng bao lâu, ánh mắt cô trở nên kiên định mà sáng rõ. Cô ngồi xổm xuống, nhanh chóng băng bó vết thương cho Mai Lộ Lộ.
Sau đó, cô quay về phòng mình, rồi lấy ra một ống thuốc MLL530. Cô hành động mau lẹ, tiêm thẳng vào cơ thể Mai Lộ Lộ, bảo toàn mạng sống cô ấy, đồng thời kéo ý thức của cô ấy về thời khắc quan trọng nhất đời mình.
Luật sư Lý nhận ra tình huống không ổn, lập tức chạy đến. Anh ta đưa Văn Phương đi, đồng thời gọi cấp cứu.
Luật sư Lý không nhận ra rằng, Văn Phương dường như đã có sự thay đổi.
Đêm đó, Văn Phương nhận được một cuộc gọi.
Ở đầu dây bên kia, giọng nói hoảng sợ của con trai kế Dư Minh vang lên…
“Em… em giết người rồi, phải làm sao đây?”
“Em không cố ý…”
Cậu bé vô cùng sợ hãi.
Văn Phương trấn an cảm xúc của đối phương, nói gì đó với cậu bé, sau đó gọi điện cho luật sư Lý: “Không cần đợi Trữ Dương ra tù nữa, anh phối hợp với tôi.”
Hai tiếng sau, cô xuất hiện trong phòng thẩm vấn, cảnh sát Lý từng có liên hệ với Mai Lộ Lộ bước vào phòng thẩm vấn.
“Họ tên?”
“Mai Lộ Lộ.” Văn Phương trả lời.
Lúc này, Văn Phương đứng trong phòng bệnh, nhìn Mai Lộ Lộ.
Người đang ngủ say thật yên lặng, không ai biết trong đầu cô đang nghĩ gì.
Trong quá khứ xa xôi, nơi sâu thẳm nhất của ký ức…
Tiểu Mai nằm trên tảng đá lớn, tiếng nước ùa vào tai, muốn cuốn trôi đi những âm thanh đau đớn trong đầu cô.
Nhưng vẫn không đủ, một số cảm xúc tiêu cực như bóng tối không thể xua tan, bỗng chốc tràn lên.
Cô bị môi trường xa lánh, không thể hòa nhập với mọi người trong trấn, cô đơn đến mức dường như cả đời này sẽ chỉ có một mình, không có bạn bè, không ai hiểu cô, không ai đứng bên cạnh cô.
Cô không biết rằng, lúc này, Đông Phương Anh nhỏ cũng đang cô đơn, không ai nhìn thấy cô ấy, không một người lớn nào nhìn thấy cô ấy từng bước bị tên súc sinh lừa dối, bước vào vực sâu.
Vài năm sau, đứa bé bị bỏ rơi tên Văn Phương nằm trên bậc thang của trại trẻ mồ côi, yên lặng chờ đợi tương lai của mình. Đứa bé không khóc không la, đôi mắt to nhìn ra thế giới, không biết tương lai mình sẽ đối mặt với điều gì.
Trịnh Tam Muội tìm từng cây hà thủ ô trong núi sâu, trán cô dính đầy mồ hôi, tóc ướt đẫm, tay cầm cuốc đã rộp lên. Nhưng trong mắt cô bé vẫn vui mừng vì tìm được một cây hà thủ ô.
Họ đều cô đơn như vậy, và cũng khao khát hiểu được thế giới này vận hành ra sao, họ khao khát hòa nhập vào thế giới.
Con người cuối cùng vẫn là một giống loài sống bằng kinh nghiệm, mỗi đứa trẻ đều cần người lớn dẫn dắt vào thế giới, nhưng không một người lớn nào có thể nhìn thấy họ.
Khi họ được người lớn nhìn thấy, đó lại là lúc họ bị sói đói nhắm tới.
Cô bé chín tuổi Tiểu Mai sờ vào vị trí trái tim mình, cô chỉ mới chín tuổi, nhưng dường như đã vỡ vụn.
Mai Lộ Lộ trưởng thành nằm bên cạnh cô, cô muốn những ngày cuối cùng ở lại bên cô.
Dòng sông vui vẻ chảy về phía xa xôi định sẵn, dù không nhìn thấy, nhưng trong trí tưởng tượng của Tiểu Mai, cuối con sông chắc chắn là một miền đất xa xôi ngập tràn hoa.
“Em có thi đậu đại học không?” Tiểu Mai hỏi.
“Đậu rồi.”
“Em có làm thẩm phán không?”
“Em là thẩm phán Mai mà kẻ xấu sợ nhất.”
Cô bé vui mừng, cô quay đầu nhìn phiên bản trưởng thành của mình, cô rất vui vì lớn lên mình cao lớn như vậy, đây chính là hình mẫu người lớn mà cô mơ ước.
Nhưng ngay cả khi vui, trong mắt cô vẫn là nỗi đau mà một đứa trẻ không thể chịu đựng nổi.
Trong thế giới của cô, chỉ có những tổn thương hiểu lầm từ thế giới người lớn, tâm hồn cô tan hoang, niềm kiêu hãnh và lòng tự trọng bị nghiền nát chính là toàn bộ cuộc sống của cô lúc này.
“Tương lai, thế giới này có tốt hơn không? Mọi người có tốt hơn không?” Tiểu Mai nhìn lên bầu trời, hỏi phiên bản tương lai của mình.
“Tốt hơn rồi.”
Sau này, người dân trong trấn cũng hiểu được thế nào là quấy rối trẻ em, cuối cùng cũng biết rằng trên thế giới có những kẻ bi3n thái sẽ nhắm vào trẻ con.
Sau này, pháp luật bắt đầu yêu cầu các trường học phải giáo dục giới tính, những “Đông Phương Anh” mười tuổi không dễ bị những lời ngon ngọt của các “anh lớn” dụ dỗ nữa, họ có thể nhanh chóng đáp lại: Anh lớn hơn em nhiều như vậy, anh muốn yêu đương với em, có phải anh chính là kẻ ấu dâm mà sách nói đến không?
Sau này, giáo dục bắt buộc chín năm được thực hiện, không còn “Trịnh Tam Muội” nào vì không đủ tiền đóng học phí cấp hai mà phải bỏ học nữa.
“Thế giới đã tốt hơn rồi.”
***
Lời của tác giả:
Kết thúc rồi, liệu Mai Lộ Lộ có tỉnh lại hay không là một cái kết ẩn.
Cái kết này phụ thuộc vào việc Văn Phương có thể khôi phục ký ức của chính mình hay không. Rất rõ ràng, cảnh cuối cùng khi Văn Phương cưỡng ép cẩn thận sắp xếp lại giỏ hoa quả, đó chính là ký ức của cô ấy. Vậy nên, cái kết chính là HE.
***
Lời cuối cùng:
Theo số liệu năm 2018, dân số nông thôn ở Trung Quốc là 500 triệu người, chiếm 40% tổng dân số. Thực tế, trong dư luận chính thống, trong các phương tiện truyền thông chính thống, gần như không có hình ảnh nào về thực trạng sinh sống của phụ nữ nông thôn. Những người phụ nữ ở tầng đáy rất khó để cất lên tiếng nói, bởi vì họ thậm chí không biết mình nên nói như thế nào. Tất cả mọi người đều nói với họ rằng: Họ nên cảm thấy xấu hổ vì bản thân. Vì xuất thân của mình. Vì những tư tưởng không phù hợp với thời đại. Vì việc họ không được giáo dục tốt.
Tôi học cấp ba tại ngôi trường tốt nhất trong huyện. Bởi vậy, suốt những năm cấp ba, tôi luôn sống trong sự tách biệt. Ở trường, tôi cảm giác như mình đang sống trong những trang sách giáo khoa thời thơ ấu. Nhưng mỗi khi nghỉ lễ, tôi lại chen chúc trên chiếc xe khách chỉ được phép chở 40 người nhưng tài xế dám nhét đến 80 người để trở về quê hương. Và rồi, tôi cảm thấy nơi đó mới là thế giới thật sự.
Nghe thật kỳ lạ đúng không? Khi tôi còn nhỏ, có rất nhiều thứ đã được ngầm mặc định rằng tôi không xứng đáng có được.
Em trai tôi có thể ăn cơm trắng, còn tôi thì không. Tôi ăn quá nhiều khoai tây cũng sẽ bị mắng.
Trên mạng, có rất nhiều người nói như thể đương nhiên rằng: Ở nông thôn mà, con trai đương nhiên quan trọng hơn, vì chúng phải lao động nhiều hơn.
Không phải vậy. Đó là một định kiến. Trong cuộc sống nông thôn từ nhỏ đến lớn của tôi, mẹ tôi, bà ngoại tôi, bà nội tôi, các thím tôi… Công việc đồng áng họ làm không hề thua kém nam giới, thậm chí còn nhiều hơn.
Thế hệ con gái chúng tôi, tổng số lần em trai tôi làm việc đồng áng trong cả cuộc đời cộng lại còn chưa bằng một ngày lao động hồi nhỏ của tôi.
Từ việc cõng bắp từ vách núi xuống, khuân vác bí đỏ, chặt củi, chăn bò, đào khoai, gánh khoai, tìm hà thủ ô… Những công việc nặng nhọc ấy gần như bao trùm toàn bộ tuổi thơ của tôi.
Hồi tiểu học, dù có thành tích tốt đến đâu, tôi vẫn bị nhốt ở nhà để trông em. Hôm sau đến lớp, tôi bị giáo viên gọi lên bục giảng và sỉ nhục. Ông ta dùng thước tam giác gỗ lớn đánh vào mông tôi. Rõ ràng chị tôi đã xin phép nghỉ học giúp tôi, nói rằng tôi bị ốm, nhưng ông ta lại mắng tôi với lý do trốn học, vừa mắng vừa đánh tôi. Tôi xấu hổ đến mức không dám nói ra sự thật rằng tôi bị nhốt ở nhà trông em. Vậy nên, dưới ánh mắt của tất cả mọi người, tôi chỉ có thể im lặng chịu đòn, chịu mắng.
Đáng buồn nhất là, so với những cô gái tầng đáy khác, tôi còn may mắn hơn. Bởi vì từ nhỏ tôi đã quen với bị chửi mắng, bị đánh đập. Vậy nên, dù bị giáo viên đối xử như thế, thì tôi cũng không vì lòng tự tôn bị tổn thương mà từ bỏ việc học. Tôi vẫn tiếp tục cố gắng học tập.
Tôi muốn hỏi: Nếu bạn trải qua một cuộc đời như vậy, bạn có hiểu được nỗi khổ của những người phụ nữ ở tầng đáy không? Bạn có ủng hộ hợp pháp mại dâm không? Bạn có ủng hộ mang thai hộ hợp pháp không?
Nói thật lòng, trên con đường này, tôi vừa khóc, vừa tuyệt vọng. Nhưng khi tôi chạy thoát được, khi tôi nhìn thấy một thế giới chân thực, một thế giới cũng đang không ngừng trở nên tốt hơn.
Tôi cảm thấy tất cả đều đáng giá.
Tôi rất muốn nói rằng: Được sống cùng các bạn trong thời đại này, tôi cảm thấy vô cùng vinh hạnh.
Cuối cùng, cảm ơn bạn vì đã nhìn thấy thế giới mà tôi từng thấy.
Mong rằng mọi điều tốt đẹp nhất sẽ đến với bạn.
HẾT TRUYỆN