*Há» Vân Äang trÆ°á»c Äây Äược gá»i là cảng Vân Äang, nằm á» phÃa tây nam thà nh phá» Hạ Môn.
Ban Äầu nÆ¡i Äây là má»t vá»nh thông ra biá»n, Äược sá» dụng nhÆ° má»t bến cảng.
Sau khi cải tạo, xây dá»±ng bá» kè, cảng Vân Äang trá» thà nh há» nÆ°á»c vá»i diá»n tÃch mặt nÆ°á»c là 1,7km2.
PhÆ°Æ¡ng Lam không nhá»n Äược mà báºt cÆ°á»i thà nh tiếng, hai mắt cong cong.
NhÆ°ng khi cô quay sang nhìn Chiêm Äà i thì thấy Chiêm Äà i từ trÆ°á»c Äến giá» luôn can Äảm lại hiếm khi toà n thân cứng Äá», má» hôi Äầy trên trán nhÆ° váºy.
Cô hÆ¡i nghiêng Äầu, mang theo nụ cÆ°á»i bên môi và há»i cáºu: âSao thế?â
Chiêm Äà i cắn rÄng, nhÆ°ng ánh mắt vẫn dán chặt và o mặt cô, không dám nhìn lung tung: âCô nhìn trên ngá»±c tôi xem có bóng Äen khả nghi nà o không?â
Sắc mặt PhÆ°Æ¡ng Lam dần dần trá» nên nghiêm túc, dÆ°á»ng nhÆ° Äã nháºn ra sá»± khác thÆ°á»ng của cáºu.
Cô nắm chặt hai bà n tay thà nh nắm Äấm trong tay áo và ÄÆ°a mắt nhìn trÆ°á»c ngá»±c cáºu.
Äúng lúc nà y trên sân khấu, Vá» Soái Äang cúi Äầu cảm Æ¡n khán giả, các fan hô vang tên anh ta, không muá»n anh ta rá»i Äi.
Ban tá» chức sợ các fan á»n à o lại Äòi Vá» Soái biá»u diá» n tiếp, vì thế gần nhÆ° Äã báºt Äèn vòm trên sân khấu lên ngay láºp tức.
Ãnh Äèn sáng choang, sân khấu liá»n sáng nhÆ° ban ngà y, khiến những bóng ma cháºp chá»n trong bóng tá»i không còn chá» trá»n.
Khán Äà i chá» có những dãy ghế mà u xanh sạch sẽ thẳng lá»i ngay hà ng, Äâu thấy Äám sÆ°Æ¡ng mù mà u Äen khó hiá»u nà o.
PhÆ°Æ¡ng Lam nhÃu mà y nhìn chÄm chÄm và o trÆ°á»c ngá»±c Chiêm Äà i, nói vá»i giá»ng nghi hoặc: âKhông có gì cả.â
Khi ánh Äèn sân khấu sáng lên, tứ chi bá» trói chặt trÆ°á»c Äó dÆ°á»ng nhÆ° lÆ°u thông máu trong nháy mắt, sức lá»±c Äã biến mất tức thì trá» lại vá»i cÆ¡ thá» Chiêm Äà i.
Bóng Äen, gió lạnh cùng vá»i cảm giác ngạt thá», bó buá»c khó giải thÃch bá»ng dÆ°ng tan biến, nhÆ° thá» Äã trá»n trong những dãy bê tông.
Chiêm Äà i từ từ Äứng lên, nói vá»i PhÆ°Æ¡ng Lam: âKhông Äúng, nÆ¡i nà y rất kỳ quái.â
Cáºu sinh ra Äã là dân trong nghá», có kiến thức rá»ng, còn má»t mình xông pha nhiá»u nÄm nhÆ° váºy, kinh nghiá»m thá»±c chiến lại cà ng không phải dạng xoà ng.
Tuy nhiên, chá» trong thá»i gian má»t bà i hát mà Äã khiến cáºu cảm nháºn Äược ná»i sợ hãi chÆ°a từng thấy.
Bá»i vì cáºu không biết Äá»i thủ của mình là ai, là thứ gì, từ Äâu Äến, và Äến từ lúc nà o.
Cáºu Äang Äứng trong sân váºn Äá»ng rá»ng lá»n, nhÆ°ng lại cảm thấy khi phóng tầm mắt nhìn xung quanh, khắp nÆ¡i Äá»u là má»i Äe dá»a, Äâu Äâu cÅ©ng là những cái bóng kỳ lạ.
Mà , bóng Äen xuất hiá»n trên ngá»±c cáºu nhÆ° ngá»n lá»a Äang tra khảo lÆ°Æ¡ng tâm của cáºu khiến cáºu không biết trá»n và o Äâu, lá»ng ngá»±c khó chá»u Äến mức muá»n ná» tung.
Tháºm chÃ, cáºu còn không chạm Äược và o bóng của Äá»i phÆ°Æ¡ng, mà bá» ghim chặt trên chá» ngá»i bá»i má»t sức mạnh không biết từ Äâu ra, nhÆ° thá» có hà ng ngà n khán giả Äang Äứng vây quanh, còn tá» má» quan sát cáºu.
Tuy ngÆ°á»i Äứng hát trên sân khấu không phải là cáºu, nhÆ°ng cáºu lại cảm thấy trên khán Äà i cháºt kÃn khán giả, và tất cả bá»n há» Äang nhìn mình.
NhÆ°ng khi ánh Äèn vòm của sân khấu sáng lên, xung quanh rõ rà ng là khán Äà i vắng hoe.
Chiêm Äà i hÃt sâu má»t hÆ¡i, Äoạn há»i PhÆ°Æ¡ng Lam: âVừa nãy cô có cảm thấy Äiá»u gì Äặc biá»t không?â
Lòng chùng xuá»ng, PhÆ°Æ¡ng Lam cẩn tháºn nhá» lại rá»i lắc Äầu.
Tại sao chứ? Tại sao cáºu chá» có cáºu cảm thấy sợ hãi, mà PhÆ°Æ¡ng Lam không có gì khác thÆ°á»ng? Chiêm Äà i trầm ngâm.
TrÆ°Æ¡ng Äại Xuyên, Äiá»n Hữu LÆ°Æ¡ng và cáºu có Äiá»m gì chung?
Há» trạc tuá»i nhau, Äá»u tầm Äôi mÆ°Æ¡i, Äá»u là nam giá»i.
Äiá»n Hữu LÆ°Æ¡ng và TrÆ°Æ¡ng Äại Xuyên là sinh viên cùng trÆ°á»ng.
Ngoại trừ những Äiá»u ká» trên thì còn có Äiá»m tÆ°Æ¡ng Äá»ng nà o nữa không?
NhÆ°ng nếu Äá»i phÆ°Æ¡ng chá» muá»n ra tay vá»i nam thanh niên tầm 20 tuá»i, váºy tại sao trong hÆ¡n mÆ°á»i nÄm qua, chá» có Äiá»n Hữu LÆ°Æ¡ng và TrÆ°Æ¡ng Äại Xuyên bá» mất tÃch?
Cho dù không biết là loại yêu quái nà o Äã tá»i Äây, thì nó Äã khiến hai ngÆ°á»i Äiá»n, TrÆ°Æ¡ng biến mất trên sân váºn Äá»ng nà y bằng cách nà o?
Và , quan trá»ng nhất là ⦠Chiêm Äà i nheo mắt, tiếp tục suy nghÄ©, tại sao vừa rá»i nguy hiá»m bủa vây lấy cáºu, nhÆ°ng cuá»i cùng cáºu vẫn an toà n thoát ra mà không há» bá» thÆ°Æ¡ng tá»n.
Cáºu nhìn lÆ°á»t qua chá» ngá»i của PhÆ°Æ¡ng Lam.
Sá»± khác biá»t giữa cáºu và Äiá»n Hữu LÆ°Æ¡ng, TrÆ°Æ¡ng Äại Xuyên là cáºu không ngá»i á» ghế nà y.
Suy cho cùng thì chá» ngá»i Äó có gì kỳ lạ? Tại sao PhÆ°Æ¡ng Lam ngá»i chá» Äó mà không há» có Äiá»u gì khác thÆ°á»ng?
Chẳng lẽ phải là cáºu má»i Äược sao?
Chiêm Äà i im lặng chá»c lát, hai tay Äá» bên hông nắm chặt lại, sau Äó nói PhÆ°Æ¡ng Lam: âÄá» tôi nhìn thá» chá» ngá»i của cô má»t chút.â
PhÆ°Æ¡ng Lam không biết cáºu Äá»nh là m gì, nhÆ°ng vẫn ná»a tin ná»a ngá» tránh ra.
Chiêm Äà i tiến lên má»t bÆ°á»c, Äứng trÆ°á»c chá» ngá»i của PhÆ°Æ¡ng Lam, lại hÃt sâu má»t hÆ¡i rá»i má»i ngá»i xuá»ng.
Không có chuyá»n gì xảy ra.
Cáºu cúi Äầu, khẽ cÆ°á»i bản thân Äã nghÄ© nhiá»u.
Song ngay khi muá»n Äứng lên, cáºu lại ngá»i thấy rõ mùi vá» mằn mặn thoảng qua.
Vá» mằn mòi nóng ẩm, xen lẫn niá»m vui thÃch mà chá» cần ngá»i nó là sẽ nhá» mãi không quên, nhÆ° ký ức cuá»c Äá»i khắc sâu táºn xÆ°Æ¡ng tủy.
Mùi vá» của nÆ°á»c biá»n.
Là mùi gió.
Từng là n gió biá»n mát rượi phả và o mặt khiến Chiêm Äà i tháºm chà không má» ná»i mắt, trái tim cáºu nhảy nhót không ngừng.
Sân váºn Äá»ng Hạ Môn Äược xây dá»±ng bên cạnh há» Vân Äang, nằm giữa trung tâm thà nh phá» Hạ Môn và cách bá» biá»n gần nhất 6 cây sá».
Bên ngoà i 6 cây sá» má»i là biá»n, nhÆ°ng sao cáºu lại cảm nháºn Äược hÆ¡i thá» của gió biá»n rõ rà ng nhÆ° nà y?
Chiêm Äà i rùng mình.
âCô ngá»i thấy không? Mùi nÆ°á»c biá»n ấy.â Cáºu khẽ nói vá»i PhÆ°Æ¡ng Lam.
PhÆ°Æ¡ng Lam ngẩn ngÆ°á»i trÆ°á»c câu há»i Äá»t ngá»t nà y mất má»t lúc má»i trả lá»i cáºu: âKhông, sao tá»± nhiên cáºu lại há»i Äiá»u Äó? PhÃa nam sân váºn Äá»ng Äá»i diá»n vá»i há» Vân Äang, cách bá» biá»n những và i cây sá».
Hiá»n cÅ©ng không phải mùa mÆ°a bão, sao Äá»t nhiên cáºu lại ngá»i thấy mùi nÆ°á»c biá»n?â
Chiêm Äà i lắc Äầu, vẻ mặt thoáng ngẩn ngÆ¡: âKhông chá» có mùi gió biá»n, tôi còn nhÆ° nghe thấy tiếng sóng vá» bên tai, cứ hết Äợt nà y Äến Äợt khác.â
Gió biá»n mặn chát, sóng biá»n rì rà o, là m Chiêm Äà i chợt có ảo giác.
Cáºu Äang Äứng quay mặt vá» phÃa trên sân, má»t vòng tròn ÄÆ°á»ng chạy mà u Äá» bao quanh sân bóng mà u xanh lá cây giá»ng nhÆ° con thuyá»n mà u Äá» khá»ng lá», vá»i boong thuyá»n mà u xanh lá cây.
Còn khán Äà i mà u trắng hình lượn sóng á» hai bên chẳng khác nà o cánh buá»m trắng tung bay trong gió.
Cáºu Äứng trên Äà i cao Äón gió, mà nhÆ° Äang Äứng trên cá»t buá»m.
Cáºu lẩm bẩm: âChúng ta Äang á» trên thuyá»n à ?â
PhÆ°Æ¡ng Lam mù má» lắc Äầu: âCáºu nói linh tinh gì Äấy? Sao lại Äang á» trên thuyá»n? Chúng ta rõ rà ng là Äang á» trên khán Äà i xem ca nhạc mà .â
Cô cau mà y vặn lại Chiêm Äà i, nhÆ°ng dÆ°á»ng nhÆ° sá»±c nghÄ© Äến Äiá»u gì Äó, cô bèn Äứng bên cạnh cáºu và nhìn theo ánh mắt của cáºu.
Trung tâm sân váºn Äá»ng hình bầu dục há»t nhÆ° má»t con thuyá»n khá»ng lá», boong thuyá»n mà u xanh lá cây, thân thuyá»n mà u Äá», khán Äà i hai bên nhÆ° cánh buá»m trắng no gió.
PhÆ°Æ¡ng Lam tái mặt, vá»i nắm lấy cánh tay Chiêm Äà i, kéo cáºu ra: âÄi mau!â
Song cáºu lại cà ng lÆ¡ mÆ¡, Äá» Äẫn nói: âKhông, thuyá»n sắp chạy rá»i nhÆ°ng có ngÆ°á»i vẫn chÆ°a tá»i, tôi phải Äợi thêm lúc nữa.
Äây là thuyá»n của tôi, thuyá»n của má»t mình tôi, tôi phải á» trên con thuyá»n nà y.
Äây là mạng sá»ng của tôi, là món nợ của tôi.
Thuyá»n của tôi.â
Cáºu cà ng nói cà ng hÄng, cà ng vùng mạnh khá»i bà n tay của PhÆ°Æ¡ng Lam.
Sắc mặt PhÆ°Æ¡ng Lam xám ngoét, cô liá»u mạng lôi Chiêm Äà i ra khá»i chá» ngá»i, nhÆ°ng thấy cáºu vẫn ngá»i nhÆ° bá» Äóng Äinh trên ghế.
Cô láºp tức cầm chai nÆ°á»c khoáng lên, dá»c thẳng xuá»ng Äầu Chiêm Äà i.
Sau Äó, cô dá»u giá»ng dá» dà nh: âChiêm Äà i, cáºu nhìn lại xem, thấy rõ chÆ°a? Rá»t cuá»c con thuyá»n nà y có phải của cáºu không?â
Chiêm Äà i ngoan ngoãn gáºt Äầu, lại nhìn bá»n phÃa má»t lần nữa theo lá»i cô nói, quả nhiên, ánh mắt cáºu dần dần tá»nh táo trá» lại.
âKhông phải.â.
Ban Äầu nÆ¡i Äây là má»t vá»nh thông ra biá»n, Äược sá» dụng nhÆ° má»t bến cảng.
Sau khi cải tạo, xây dá»±ng bá» kè, cảng Vân Äang trá» thà nh há» nÆ°á»c vá»i diá»n tÃch mặt nÆ°á»c là 1,7km2.
PhÆ°Æ¡ng Lam không nhá»n Äược mà báºt cÆ°á»i thà nh tiếng, hai mắt cong cong.
NhÆ°ng khi cô quay sang nhìn Chiêm Äà i thì thấy Chiêm Äà i từ trÆ°á»c Äến giá» luôn can Äảm lại hiếm khi toà n thân cứng Äá», má» hôi Äầy trên trán nhÆ° váºy.
Cô hÆ¡i nghiêng Äầu, mang theo nụ cÆ°á»i bên môi và há»i cáºu: âSao thế?â
Chiêm Äà i cắn rÄng, nhÆ°ng ánh mắt vẫn dán chặt và o mặt cô, không dám nhìn lung tung: âCô nhìn trên ngá»±c tôi xem có bóng Äen khả nghi nà o không?â
Sắc mặt PhÆ°Æ¡ng Lam dần dần trá» nên nghiêm túc, dÆ°á»ng nhÆ° Äã nháºn ra sá»± khác thÆ°á»ng của cáºu.
Cô nắm chặt hai bà n tay thà nh nắm Äấm trong tay áo và ÄÆ°a mắt nhìn trÆ°á»c ngá»±c cáºu.
Äúng lúc nà y trên sân khấu, Vá» Soái Äang cúi Äầu cảm Æ¡n khán giả, các fan hô vang tên anh ta, không muá»n anh ta rá»i Äi.
Ban tá» chức sợ các fan á»n à o lại Äòi Vá» Soái biá»u diá» n tiếp, vì thế gần nhÆ° Äã báºt Äèn vòm trên sân khấu lên ngay láºp tức.
Ãnh Äèn sáng choang, sân khấu liá»n sáng nhÆ° ban ngà y, khiến những bóng ma cháºp chá»n trong bóng tá»i không còn chá» trá»n.
Khán Äà i chá» có những dãy ghế mà u xanh sạch sẽ thẳng lá»i ngay hà ng, Äâu thấy Äám sÆ°Æ¡ng mù mà u Äen khó hiá»u nà o.
PhÆ°Æ¡ng Lam nhÃu mà y nhìn chÄm chÄm và o trÆ°á»c ngá»±c Chiêm Äà i, nói vá»i giá»ng nghi hoặc: âKhông có gì cả.â
Khi ánh Äèn sân khấu sáng lên, tứ chi bá» trói chặt trÆ°á»c Äó dÆ°á»ng nhÆ° lÆ°u thông máu trong nháy mắt, sức lá»±c Äã biến mất tức thì trá» lại vá»i cÆ¡ thá» Chiêm Äà i.
Bóng Äen, gió lạnh cùng vá»i cảm giác ngạt thá», bó buá»c khó giải thÃch bá»ng dÆ°ng tan biến, nhÆ° thá» Äã trá»n trong những dãy bê tông.
Chiêm Äà i từ từ Äứng lên, nói vá»i PhÆ°Æ¡ng Lam: âKhông Äúng, nÆ¡i nà y rất kỳ quái.â
Cáºu sinh ra Äã là dân trong nghá», có kiến thức rá»ng, còn má»t mình xông pha nhiá»u nÄm nhÆ° váºy, kinh nghiá»m thá»±c chiến lại cà ng không phải dạng xoà ng.
Tuy nhiên, chá» trong thá»i gian má»t bà i hát mà Äã khiến cáºu cảm nháºn Äược ná»i sợ hãi chÆ°a từng thấy.
Bá»i vì cáºu không biết Äá»i thủ của mình là ai, là thứ gì, từ Äâu Äến, và Äến từ lúc nà o.
Cáºu Äang Äứng trong sân váºn Äá»ng rá»ng lá»n, nhÆ°ng lại cảm thấy khi phóng tầm mắt nhìn xung quanh, khắp nÆ¡i Äá»u là má»i Äe dá»a, Äâu Äâu cÅ©ng là những cái bóng kỳ lạ.
Mà , bóng Äen xuất hiá»n trên ngá»±c cáºu nhÆ° ngá»n lá»a Äang tra khảo lÆ°Æ¡ng tâm của cáºu khiến cáºu không biết trá»n và o Äâu, lá»ng ngá»±c khó chá»u Äến mức muá»n ná» tung.
Tháºm chÃ, cáºu còn không chạm Äược và o bóng của Äá»i phÆ°Æ¡ng, mà bá» ghim chặt trên chá» ngá»i bá»i má»t sức mạnh không biết từ Äâu ra, nhÆ° thá» có hà ng ngà n khán giả Äang Äứng vây quanh, còn tá» má» quan sát cáºu.
Tuy ngÆ°á»i Äứng hát trên sân khấu không phải là cáºu, nhÆ°ng cáºu lại cảm thấy trên khán Äà i cháºt kÃn khán giả, và tất cả bá»n há» Äang nhìn mình.
NhÆ°ng khi ánh Äèn vòm của sân khấu sáng lên, xung quanh rõ rà ng là khán Äà i vắng hoe.
Chiêm Äà i hÃt sâu má»t hÆ¡i, Äoạn há»i PhÆ°Æ¡ng Lam: âVừa nãy cô có cảm thấy Äiá»u gì Äặc biá»t không?â
Lòng chùng xuá»ng, PhÆ°Æ¡ng Lam cẩn tháºn nhá» lại rá»i lắc Äầu.
Tại sao chứ? Tại sao cáºu chá» có cáºu cảm thấy sợ hãi, mà PhÆ°Æ¡ng Lam không có gì khác thÆ°á»ng? Chiêm Äà i trầm ngâm.
TrÆ°Æ¡ng Äại Xuyên, Äiá»n Hữu LÆ°Æ¡ng và cáºu có Äiá»m gì chung?
Há» trạc tuá»i nhau, Äá»u tầm Äôi mÆ°Æ¡i, Äá»u là nam giá»i.
Äiá»n Hữu LÆ°Æ¡ng và TrÆ°Æ¡ng Äại Xuyên là sinh viên cùng trÆ°á»ng.
Ngoại trừ những Äiá»u ká» trên thì còn có Äiá»m tÆ°Æ¡ng Äá»ng nà o nữa không?
NhÆ°ng nếu Äá»i phÆ°Æ¡ng chá» muá»n ra tay vá»i nam thanh niên tầm 20 tuá»i, váºy tại sao trong hÆ¡n mÆ°á»i nÄm qua, chá» có Äiá»n Hữu LÆ°Æ¡ng và TrÆ°Æ¡ng Äại Xuyên bá» mất tÃch?
Cho dù không biết là loại yêu quái nà o Äã tá»i Äây, thì nó Äã khiến hai ngÆ°á»i Äiá»n, TrÆ°Æ¡ng biến mất trên sân váºn Äá»ng nà y bằng cách nà o?
Và , quan trá»ng nhất là ⦠Chiêm Äà i nheo mắt, tiếp tục suy nghÄ©, tại sao vừa rá»i nguy hiá»m bủa vây lấy cáºu, nhÆ°ng cuá»i cùng cáºu vẫn an toà n thoát ra mà không há» bá» thÆ°Æ¡ng tá»n.
Cáºu nhìn lÆ°á»t qua chá» ngá»i của PhÆ°Æ¡ng Lam.
Sá»± khác biá»t giữa cáºu và Äiá»n Hữu LÆ°Æ¡ng, TrÆ°Æ¡ng Äại Xuyên là cáºu không ngá»i á» ghế nà y.
Suy cho cùng thì chá» ngá»i Äó có gì kỳ lạ? Tại sao PhÆ°Æ¡ng Lam ngá»i chá» Äó mà không há» có Äiá»u gì khác thÆ°á»ng?
Chẳng lẽ phải là cáºu má»i Äược sao?
Chiêm Äà i im lặng chá»c lát, hai tay Äá» bên hông nắm chặt lại, sau Äó nói PhÆ°Æ¡ng Lam: âÄá» tôi nhìn thá» chá» ngá»i của cô má»t chút.â
PhÆ°Æ¡ng Lam không biết cáºu Äá»nh là m gì, nhÆ°ng vẫn ná»a tin ná»a ngá» tránh ra.
Chiêm Äà i tiến lên má»t bÆ°á»c, Äứng trÆ°á»c chá» ngá»i của PhÆ°Æ¡ng Lam, lại hÃt sâu má»t hÆ¡i rá»i má»i ngá»i xuá»ng.
Không có chuyá»n gì xảy ra.
Cáºu cúi Äầu, khẽ cÆ°á»i bản thân Äã nghÄ© nhiá»u.
Song ngay khi muá»n Äứng lên, cáºu lại ngá»i thấy rõ mùi vá» mằn mặn thoảng qua.
Vá» mằn mòi nóng ẩm, xen lẫn niá»m vui thÃch mà chá» cần ngá»i nó là sẽ nhá» mãi không quên, nhÆ° ký ức cuá»c Äá»i khắc sâu táºn xÆ°Æ¡ng tủy.
Mùi vá» của nÆ°á»c biá»n.
Là mùi gió.
Từng là n gió biá»n mát rượi phả và o mặt khiến Chiêm Äà i tháºm chà không má» ná»i mắt, trái tim cáºu nhảy nhót không ngừng.
Sân váºn Äá»ng Hạ Môn Äược xây dá»±ng bên cạnh há» Vân Äang, nằm giữa trung tâm thà nh phá» Hạ Môn và cách bá» biá»n gần nhất 6 cây sá».
Bên ngoà i 6 cây sá» má»i là biá»n, nhÆ°ng sao cáºu lại cảm nháºn Äược hÆ¡i thá» của gió biá»n rõ rà ng nhÆ° nà y?
Chiêm Äà i rùng mình.
âCô ngá»i thấy không? Mùi nÆ°á»c biá»n ấy.â Cáºu khẽ nói vá»i PhÆ°Æ¡ng Lam.
PhÆ°Æ¡ng Lam ngẩn ngÆ°á»i trÆ°á»c câu há»i Äá»t ngá»t nà y mất má»t lúc má»i trả lá»i cáºu: âKhông, sao tá»± nhiên cáºu lại há»i Äiá»u Äó? PhÃa nam sân váºn Äá»ng Äá»i diá»n vá»i há» Vân Äang, cách bá» biá»n những và i cây sá».
Hiá»n cÅ©ng không phải mùa mÆ°a bão, sao Äá»t nhiên cáºu lại ngá»i thấy mùi nÆ°á»c biá»n?â
Chiêm Äà i lắc Äầu, vẻ mặt thoáng ngẩn ngÆ¡: âKhông chá» có mùi gió biá»n, tôi còn nhÆ° nghe thấy tiếng sóng vá» bên tai, cứ hết Äợt nà y Äến Äợt khác.â
Gió biá»n mặn chát, sóng biá»n rì rà o, là m Chiêm Äà i chợt có ảo giác.
Cáºu Äang Äứng quay mặt vá» phÃa trên sân, má»t vòng tròn ÄÆ°á»ng chạy mà u Äá» bao quanh sân bóng mà u xanh lá cây giá»ng nhÆ° con thuyá»n mà u Äá» khá»ng lá», vá»i boong thuyá»n mà u xanh lá cây.
Còn khán Äà i mà u trắng hình lượn sóng á» hai bên chẳng khác nà o cánh buá»m trắng tung bay trong gió.
Cáºu Äứng trên Äà i cao Äón gió, mà nhÆ° Äang Äứng trên cá»t buá»m.
Cáºu lẩm bẩm: âChúng ta Äang á» trên thuyá»n à ?â
PhÆ°Æ¡ng Lam mù má» lắc Äầu: âCáºu nói linh tinh gì Äấy? Sao lại Äang á» trên thuyá»n? Chúng ta rõ rà ng là Äang á» trên khán Äà i xem ca nhạc mà .â
Cô cau mà y vặn lại Chiêm Äà i, nhÆ°ng dÆ°á»ng nhÆ° sá»±c nghÄ© Äến Äiá»u gì Äó, cô bèn Äứng bên cạnh cáºu và nhìn theo ánh mắt của cáºu.
Trung tâm sân váºn Äá»ng hình bầu dục há»t nhÆ° má»t con thuyá»n khá»ng lá», boong thuyá»n mà u xanh lá cây, thân thuyá»n mà u Äá», khán Äà i hai bên nhÆ° cánh buá»m trắng no gió.
PhÆ°Æ¡ng Lam tái mặt, vá»i nắm lấy cánh tay Chiêm Äà i, kéo cáºu ra: âÄi mau!â
Song cáºu lại cà ng lÆ¡ mÆ¡, Äá» Äẫn nói: âKhông, thuyá»n sắp chạy rá»i nhÆ°ng có ngÆ°á»i vẫn chÆ°a tá»i, tôi phải Äợi thêm lúc nữa.
Äây là thuyá»n của tôi, thuyá»n của má»t mình tôi, tôi phải á» trên con thuyá»n nà y.
Äây là mạng sá»ng của tôi, là món nợ của tôi.
Thuyá»n của tôi.â
Cáºu cà ng nói cà ng hÄng, cà ng vùng mạnh khá»i bà n tay của PhÆ°Æ¡ng Lam.
Sắc mặt PhÆ°Æ¡ng Lam xám ngoét, cô liá»u mạng lôi Chiêm Äà i ra khá»i chá» ngá»i, nhÆ°ng thấy cáºu vẫn ngá»i nhÆ° bá» Äóng Äinh trên ghế.
Cô láºp tức cầm chai nÆ°á»c khoáng lên, dá»c thẳng xuá»ng Äầu Chiêm Äà i.
Sau Äó, cô dá»u giá»ng dá» dà nh: âChiêm Äà i, cáºu nhìn lại xem, thấy rõ chÆ°a? Rá»t cuá»c con thuyá»n nà y có phải của cáºu không?â
Chiêm Äà i ngoan ngoãn gáºt Äầu, lại nhìn bá»n phÃa má»t lần nữa theo lá»i cô nói, quả nhiên, ánh mắt cáºu dần dần tá»nh táo trá» lại.
âKhông phải.â.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Truyện Hot Mới
Danh sách chương