Đêm hôm đó rất hỗn loạn, Tư Kỳ vốn định nói rõ ràng với anh, nhưng Thịnh Đông Đình dường như chẳng thèm nghe.

Sau đó, Tư Kỳ bắt đầu vô tình hoặc cố ý tránh mặt anh.

Khi biết mình sẽ phải tham gia cùng Thịnh Đông Đình trong một chương trình tạp kỹ, phản ứng đầu tiên của cô là từ chối. 

Nhưng ê-kíp chương trình trả thù lao quá cao, cô không thể cưỡng lại sức hấp dẫn của đồng tiền, nên cuối cùng vẫn nhận lời.

Cô thầm hy vọng vị đại thiếu gia như Thịnh Đông Đình sẽ chẳng màng đến chút tiền này và không tham gia.

Nhưng đời đâu như mơ.

Ngày ghi hình, cô vẫn chạm mặt anh.

Máy quay đang ghi hình nên Tư Kỳ không thể để lộ quá nhiều cảm xúc, chỉ đành giữ nụ cười trên môi, lần lượt chào hỏi các khách mời khác.

Đến lượt Thịnh Đông Đình, anh đưa tay ra trước, cúi đầu nhìn cô, bóng dáng cao lớn mang lại áp lực vô hình.

Dưới ánh mắt hơi hoảng hốt của cô, anh rất khách sáo gọi: “Cô Tư, lâu quá không gặp.”

Tư Kỳ: “Lâu quá không gặp, thầy Thịnh.”

Đây là cách hai người xưng hô với nhau khi còn đóng chung phim.

Trong mắt người ngoài, họ trông như những người bạn lâu ngày gặp lại, lịch sự nhưng xa lạ.

Nhưng sự xuất hiện cùng lúc của hai người đã đủ để gây bùng nổ trên mạng. Các khách mời khác cũng hiện rõ biểu cảm khác lạ trên mặt.

Chuyện giữa hai người họ, rốt cuộc có từng hẹn hò hay không đến giờ vẫn là một bí ẩn.

Dù sao thì trong giới giải trí, CP quá nhiều, không thể đếm xuể.

Trong số khách mời hôm đó có một người tên Bách Thuyên mới ra mắt hai năm gần đây, gần đây vừa đóng chung phim với Tư Kỳ.

Tư Kỳ đóng nữ chính, còn Bách Thuyên là nam thứ yêu mà không thể có được.

Trong một cuộc phỏng vấn sau đó, Bách Thuyên từng tiết lộ mẫu người lý tưởng của mình là Tư Kỳ, hóa thân thành fanboy chính hiệu.

Fan còn phát hiện khi anh chàng nói câu này, tai đỏ hết lên, là dấu hiệu rõ ràng của sự ngại ngùng.

Với ngoại hình trẻ trung, đáng yêu, khi đứng cạnh Tư Kỳ, hai người mang lại cảm giác tình chị em.

Chẳng mấy chốc, CP “Nhị Thuyên Kỳ Mỹ” bắt đầu nổi lên.

Giờ đây, “Nhị Thuyên Kỳ Mỹ” và “Xuất Kỳ Chế Thịnh” đều có mặt, fan CP khi xem chương trình này chắc chắn sẽ tranh cãi kịch liệt.

Ê-kíp chương trình cũng rất táo bạo, vì lượt xem mà gom cả ba người vào chung một show.

Chương trình này tên là “Trải Nghiệm Khác Biệt”, với mục đích trải nghiệm nhiều chủ đề khác nhau, mỗi tập sẽ có một chủ đề mới như cắm trại, phòng thoát hiểm, thám hiểm, đua tốc độ…

Dàn khách mời cố định gồm bốn nam, bốn nữ. Có diễn viên, ca sĩ, MC, hoặc những người hoạt động song song nhiều lĩnh vực.

Luật chơi rất đơn giản, mỗi lần ghi hình sẽ chia cặp để hoàn thành nhiệm vụ, ai thắng sẽ nhận điểm thưởng. Đội nào có điểm cao nhất vào cuối chương trình sẽ nhận được phần quà lớn.

Phần chọn đội được thực hiện bằng cách oẳn tù tì.

Ê-kíp rất biết cách gây drama, cho Thịnh Đông Đình và Bách Thuyên làm người chọn đội.

Trước đó ê-kíp có phỏng vấn nhanh Bách Thuyên, hỏi cậu có đối tượng muốn chọn không.

Cậu trai gãi đầu ngượng ngùng nói tên Tư Kỳ, còn giải thích: “Những người khác tôi chưa thân lắm, vẫn muốn đi cùng chị Tư Kỳ hơn.”

Đến lượt Thịnh Đông Đình, anh ngừng lại một chút, rồi mới nói: “Ai cũng được.”

Kết quả là Bách Thuyên thắng, lập tức chọn Tư Kỳ làm đồng đội.

Ê-kíp phía sau màn hình cười thầm, vậy là lại có thêm một drama để dân mạng bàn tán.

Mọi người đều chờ xem Thịnh Đông Đình và Tư Kỳ chung đội, nhưng cuối cùng lại không thành.

Sau khi chia đội xong, tập đầu tiên chính thức bắt đầu với chủ đề phòng thoát hiểm.

Phản ứng đầu tiên của Tư Kỳ khi nghe thấy chủ đề này là quay sang nhìn chàng trai bên cạnh, hỏi thẳng: “Bách Thuyên, đầu óc cậu có ổn không?”

“Dạ?”

Bách Thuyên cúi đầu, tự hỏi thế nào mới tính là đầu óc ổn.

Tư Kỳ: “Cậu đã chơi phòng thoát hiểm bao giờ chưa?”

Bách Thuyên: “Chưa ạ.”

Tư Kỳ: “Cậu có sợ ma không?”

Bách Thuyên: “Có ạ.”

Tư Kỳ: “…”

Xong rồi.

Toang thật rồi.

Tư Kỳ thầm nghĩ, mới tập đầu tiên đã gặp thử thách khó nhằn thế này.

Hai người đầu óc không nhanh nhạy, lại còn sợ ma, thì chơi thế nào đây?

Mà phía sau có người vẫn lạnh lùng châm chọc:

“Cố lên nhé, cô Tư.”

Tư Kỳ quay đầu trừng mắt nhìn anh, nghiến răng nghiến lợi: “Cảm ơn thầy Thịnh đã động viên.”

Sau khi chương trình phát sóng, fan CP ngay lập tức cắt ghép những khoảnh khắc này lại để hít hint CP.

【Rõ ràng lúc nói ‘ai cũng được’, Thịnh Đông Đình đã dừng lại một chút, chắc chắn là định chọn Tư Kỳ.】

【Chắc chắn luôn, nhưng vì đang ghi hình nên đổi ý.】

【Ai hiểu được cảm giác này không? Anh ấy vẫn gọi cô ấy là ‘cô Tư’, y hệt như trước đây.】

【Anh ấy biết Tư Kỳ sợ ma, ánh mắt toàn là sự lo lắng.】

Đạt đến đẳng cấp hít hint nghĩa là chỉ cần một ánh mắt, một câu nói, cũng có thể tưởng tượng ra cả câu chuyện tình yêu.

Tư Kỳ sau khi xem những bình luận này chỉ cảm thấy khó tin.

Lo lắng ư?

Bọn họ nhìn ra lo lắng từ chỗ nào vậy?

Rõ ràng anh chỉ đang châm chọc cô mà thôi.

Ngày hôm đó, sau khi vắt kiệt sức trong phòng thoát hiểm, Tư Kỳ gần như mất nửa cái mạng.

Vậy mà Thịnh Đông Đình còn bước đến, cười như không cười: “Hai người thua rồi.”

“Anh ta nghĩ mình không biết thua sao? Còn cần anh ta nói à?”

Tư Kỳ than thở với bạn thân Nhan Linh: “Lúc đầu mình không nên nhận lời tham gia chương trình này.”

Cô từng quay show cùng Thịnh Đông Đình, nhưng bây giờ hai người đã chia tay, tình thế trở nên rất khó xử.

Giả vờ xa lạ thì không được, mà quá thân thiết cũng không xong.

Đây có lẽ là lần kiếm tiền vất vả nhất của cô.

Kể từ khi Trải nghiệm khác biệt bắt đầu ghi hình, đã có không ít hình ảnh hậu trường bị rò rỉ, trong đó fan couple “Xuất Kỳ Chế Thịnh” là cuồng nhiệt nhất.

Ngày nào họ cũng lùng sục trên các diễn đàn, nhất quyết phải tìm ra chút manh mối đáng ngờ nào đó.

Trong nội dung được chương trình chính thức phát sóng, sự tương tác giữa hai người rất bình thường, giống như bạn bè lâu ngày gặp lại.

Nhưng qua tay fan couple chỉnh sửa, những chi tiết nhỏ nhặt vô tình bị bỏ qua lại hiện lên rõ nét. Khi cô nháo, anh cười, những khoảnh khắc ấy đều ngập tràn bong bóng màu hồng.

Tập cuối cùng lên sóng, đoạn trailer trước đó đã được làm nóng suốt một tuần, cuối cùng cũng đến trận chiến quyết định.

Ngay phần mở đầu đã là phần chọn đội, lần này mang yếu tố may rủi, mỗi người cầm một đầu dây, kéo dài ra, nếu cùng chung một sợi dây thì xem như cùng một đội.

Khoảnh khắc Tư Kỳ và Thịnh Đông Đình cùng kéo sợi dây, khung bình luận lập tức bùng nổ.

【Đây không phải một sợi dây bình thường, đây chính là sợi dây tơ hồng kết duyên “Xuất Kỳ Chế Thịnh” mà!】

【Ngươi đã là một sợi dây trưởng thành, phải biết cách đưa “Xuất Kỳ Chế Thịnh” về cùng một đội!】

【Rating có tăng hay không, tất cả đều nhờ vào sự thức thời của sợi dây này.】

Không biết có phải do sức mạnh triệu hồi của mọi người hay không, cuối cùng Tư Kỳ và Thịnh Đông Đình thật sự trở thành một cặp.

Bình luận lại dâng trào một màu đỏ, đồng loạt gõ chữ: “Xong lễ, đưa vào động phòng luôn giùm tôi.”

Những trò chơi sau đó càng khiến fan couple phát cuồng. Có một phần thi mang tên “Câu hỏi ăn ý”, một người đeo tai nghe, dựa vào khẩu hình của đối phương để đoán từ khóa trên bảng. Trong thời gian quy định, đoán đúng năm câu mới được tiến vào vòng tiếp theo.

Các đội trước đó đều sử dụng cách diễn giải để giúp đồng đội đoán từ. Đến lượt Tư Kỳ và Thịnh Đông Đình, phong cách lại hoàn toàn khác biệt.

Người diễn đạt là Thịnh Đông Đình, người đoán là Tư Kỳ. Sau khi đeo tai nghe, cô hoàn toàn không nghe thấy gì, còn theo nhạc mà lắc lư nhảy nhót.

Trò chơi bắt đầu, Thịnh Đông Đình liếc qua bảng từ khóa, mở to miệng cố gắng làm cho cô đọc được khẩu hình.

Thịnh Đông Đình: “Nơi trong khu vui chơi mà em sợ nhất.”

Tư Kỳ: “Nhà ma!”

Thịnh Đông Đình: “Loại trái cây tôi ghét nhất.”

Tư Kỳ: “Sầu riêng!”

Thịnh Đông Đình: “Loại đồ uống mà tôi và em đều thích.”

Tư Kỳ: “Nước cam!”

【Ai ra đề thế? Cho lên từ đường thờ tổ tiên đi!】

【Các khách mời khác: Hóa ra trò chơi này có thể chơi kiểu này à?】

【Thịnh Đông Đình: Nếu không đoán đúng mấy câu này, tối nay anh phải quỳ trên đống sầu riêng mất.】

Các vòng sau hai người thuận lợi vượt qua, nhanh chóng tiến về đích.

Tư Kỳ mệt đến mức thở hổn hển, không quan t@m đến hình tượng mà ngồi bệt xuống đất, ngửa mặt than thở: “Mười hai tập rồi, cuối cùng tôi cũng giành được hạng nhất!”

Đội ngũ hậu kỳ còn hài hước ghép cho cô một hiệu ứng “cá muối lật mình”.

Hình tượng “hố đen trò chơi” của Tư Kỳ từ lâu đã vững chắc không thể lung lay, ngay cả cô cũng không ngờ rằng mình lại phá vỡ được “lời nguyền” này ở tập cuối.

Thịnh Đông Đình cúi đầu nhìn cô, giọng điệu vẫn bá đạo như trước: “Là vì trước đó em chưa từng chung đội với tôi.”

Tư Kỳ lườm anh một cái.

Thịnh Đông Đình vỗ vỗ đầu gối, đứng dậy, còn đưa tay về phía cô: “Đứng dậy không?”

Tư Kỳ vô thức đặt tay lên tay anh, rồi chợt nhớ ra vẫn đang ghi hình, lập tức bổ sung một câu: “Cảm ơn nhé, anh Thịnh.”

Thịnh Đông Đình nghiêng đầu cười khẽ, trong mắt ánh lên chút bất lực.

【Anh cứ chiều cô ấy đi.】

【Bà xã còn giả vờ xa lạ thì có thể làm gì đây.】

【Tôi mặc kệ! Họ nắm tay nhau rồi tức là đã tái hợp!】

【Ba mẹ ơi, mai con sẽ ra đời!】

Tư Kỳ không để ý nhiều đến những bình luận trên mạng. Sau khi chương trình kết thúc ghi hình, cô nghỉ ngơi một thời gian ngắn.

Trùng hợp sinh nhật cô cũng sắp đến, bèn mời một vài người bạn thân đến nhà tụ tập.

Một số bạn bè trong giới đã gửi quà sinh nhật đến, ăn trưa xong liền rời đi.

Đến tối, Nhan Linh mới tan làm và ghé qua, còn dẫn theo ông xã. 

Hai vợ chồng vừa tan ca, vẫn mặc áo cùng tông, nhìn chẳng khác nào đồ đôi.

“Sinh nhật vui vẻ, đại minh tinh.” Nhan Linh mang theo một chiếc bánh kem, phía sau là ông xã Trần Trạc Thanh.

“Yêu cậu,  cục cưng của tớ.”

Tư Kỳ chu môi định hôn cô một cái, nhưng khi thấy ánh mắt cảnh cáo của Trần Trạc Thanh, lập tức dừng lại đúng lúc, còn trêu chọc: “Tổng giám đốc Trần, ngay cả giấm của tôi anh cũng ăn à?”

Nhan Linh: “Không có đâu.”

Trần Trạc Thanh: “Ừ.”

Hai vợ chồng trả lời hoàn toàn trái ngược.

Nhan Linh nũng nịu lườm chồng một cái, vỗ nhẹ mu bàn tay anh, ra hiệu anh tiết chế lại trước mặt bạn thân.

Tư Kỳ mời hai người vào ngồi, mở tủ lạnh hỏi họ muốn uống gì: “Nước ngọt hay rượu?”

“Tôi thì không cần, cô ấy chưa khỏi cảm, làm phiền rót một ly nước ấm là được.”

Tư Kỳ: “Được.”

Sau khi Tư Kỳ rót nước xong, anh còn chạm vào thành cốc để kiểm tra nhiệt độ rồi mới đưa cho Nhan Linh.

Tư Kỳ nhìn tất cả những điều này, trong lòng bỗng dâng lên chút chua xót.

Lại nghĩ đến Thịnh Đông Đình, anh ta chưa bao giờ đối xử với cô chu đáo như vậy.

Từ khi Nhan Linh kết hôn, cô mới thực sự thấy được tình yêu được cụ thể hóa là như thế nào.

Còn cô và Thịnh Đông Đình lúc nào cũng tranh cãi, lúc nào cũng đối đầu.

Không giống Nhan Linh và Trần Trạc Thanh, nhẹ nhàng, bình lặng, luôn nghĩ cho nhau.

Nhưng nghĩ lại, nếu Thịnh Đông Đình biến thành kiểu người như Trần Trạc Thanh, có lẽ cô cũng không quen.

Mỗi người có một cách yêu riêng.

Cô không nên so sánh như vậy.

Lúc sau ba người cùng chia sẻ cái bánh sinh nhật Nhan Linh đem đến.

Tư Kỳ vốn định giữ Nhan Linh ở lại qua đêm, nhưng quên mất giờ cô đâu còn là người độc thân, bên cạnh còn có Trần Trạc Thanh, nên không giữ lại, còn bảo hai người về sớm để nghỉ ngơi.

Lúc 11 giờ tối, hai vợ chồng ra về.

Đợi họ rời đi, căn phòng rộng lớn trở nên im lặng hẳn. Tư Kỳ nhìn chiếc bánh kem còn ăn dở trên bàn, đi tới.

Cô ngồi xuống sofa, rót một ly rượu vang, hết ly này đến ly khác.

Trong điện thoại có vô số tin nhắn chúc mừng sinh nhật.

Nhưng tin nhắn mà cô mong đợi nhất mãi vẫn không xuất hiện.

Tư Kỳ cảm thấy bản thân thật mâu thuẫn. Một mặt muốn đẩy anh ra, một mặt lại không thể ngừng nghĩ về anh.

Cảm xúc của cô hoàn toàn bị anh chi phối.

Cô không muốn trở thành như thế này.

Cô ghét bản thân yếu đuối như vậy.

Tiếng chuông cửa vang lên, phá tan sự tĩnh lặng trong căn phòng. Tư Kỳ nhìn về phía cánh cửa, trong lòng dâng lên một linh cảm mơ hồ.

Nhưng cô vẫn ngồi im, nội tâm giằng co.

Điện thoại bên cạnh rung lên, trên màn hình hiện lên cái tên mà cô mong ngóng suốt cả ngày.

Thịnh Đông Đình. Ba chữ ấy đập vào mắt cô một cách rõ ràng.

Cô đoán được, chắc anh đang đứng ngay ngoài cửa.

Cô hiểu rất rõ, nếu hôm nay cô mở cánh cửa này, cô và anh sẽ dây dưa không dứt cả đời.

Tiếng gõ cửa bên ngoài bỗng dừng lại.

Nhịp tim của Tư Kỳ như ngừng hẳn trong khoảnh khắc đó.

Cô không thể thốt lên được lời nào.

Anh đi rồi sao.

Cơ thể phản ứng nhanh hơn lý trí, cô lao ra cửa mà chẳng kịp xỏ dép.

Vặn nắm cửa, cô vội vã mở ra, sợ chỉ chậm một giây thôi là sẽ đánh mất điều gì đó.

Nhưng kết quả lại không như cô nghĩ.

Hành lang không hề trống rỗng như cô tưởng. Ngay khi cô xuất hiện, một cánh tay rắn chắc đã kéo cô vào lòng, ôm chặt lấy cô.

“Anh vừa tính gọi người phá cửa.”

Anh chỉ nói đúng một câu như vậy, nước mắt của Tư Kỳ lập tức trào ra.

Cô giơ tay đánh anh, đấm anh, thậm chí còn dùng chân đá anh, thật mạnh.

Như thể muốn trút hết những uất ức bị dồn nén bấy lâu nay.

Thịnh Đông Đình biết cô đang mất kiểm soát, nhưng anh không buông tay. Anh bế cô vào phòng, xoay người đóng cửa lại.

Cùng với tiếng khóa cửa cạch một tiếng, đôi tay anh ôm lấy mặt cô, môi anh đã phủ xuống. Hơi thở nóng rực xâm nhập vào khoang miệng cô.

Nước mắt của Tư Kỳ vẫn lăn dài trên má, chảy xuống mang theo vị mằn mặn, bị anh cuốn vào giữa nụ hôn.

Anh nói câu xin lỗi, vừa hôn vừa nói với cô: “Anh nghĩ rất lâu mà vẫn không biết nên tặng em món quà sinh nhật gì, nên không dám đến gặp em.”

“Anh muốn tặng em một món quà khác biệt với mọi người.”

Thịnh Đông Đình nắm lấy tay cô đặt lên cổ áo mình, dẫn dắt cô cởi bỏ từng chiếc cúc áo.

Bàn tay cô mềm mại đến mức như không có xương.

Tư Kỳ khóc, giọng nghẹn lại: “Vậy… quà đâu?”

Thịnh Đông Đình: “Anh.”

Anh trao trọn bản thân mình cho em.

Hoàn toàn, vẹn nguyên, chỉ thuộc về một mình em.

Từ nay về sau, Thịnh Đông Đình chỉ thuộc về Tư Kỳ.

Thịnh Đông Đình: “Từ giờ trở đi, ngoại trừ chia tay, mọi thứ khác đều có thể.”

“Nếu em muốn kết hôn, chúng ta kết hôn. Nếu em muốn có con, chúng ta có con.”

Ba năm trước cô từng hỏi anh câu đó. Hôm nay, anh đã có câu trả lời.

Vì những khúc mắc từ gia đình, cuộc hôn nhân lạnh nhạt giữa cha mẹ anh, những ràng buộc lợi ích, nên anh luôn sợ hãi hôn nhân.

Anh không tin mình có thể làm một người chồng tốt.

Vậy nên khi Tư Kỳ hỏi anh có muốn cưới cô không, anh đã do dự.

Không phải vì không muốn, mà là vì sợ hãi.

Nhưng anh đã mất ba năm để hiểu ra.

Chỉ có hôn nhân không tình yêu mới đáng sợ, sinh ra một tâm lý trốn tránh.

Anh yêu Tư Kỳ. Tư Kỳ cũng yêu anh.

Vậy thì nỗi sợ kia không còn lý do để tồn tại nữa.

Hôn nhân không phải là mồ chôn của tình yêu. Nó chính là sợi dây đỏ kết nối họ.

Là sự ràng buộc để dù có cãi vã thế nào, anh vẫn có thể kéo cô trở lại bên mình.

Tư Kỳ nghe xong, vừa tức vừa khóc: “Ai nói tôi muốn cưới anh sinh con chứ!”

“Tôi còn trẻ thế này, không muốn kết hôn!”

“Sinh con sẽ làm xấu đi, tôi không muốn!”

Thịnh Đông Đình: “Vậy thì không kết hôn, không sinh con, em muốn thế nào cũng được.”

Anh nói thuận theo cô, nhưng hành động thì không dừng lại, đẩy cô sát vào cánh cửa.

Anh quá gấp, động tác cũng đầy mạnh mẽ.

Tư Kỳ không nhịn được cúi đầu cắn lên vai anh, để lại một hàng dấu răng.

Cái tật này của cô từ trước đến nay vẫn không đổi.

Thịnh Đông Đình bị cô k1ch thích, đôi mắt càng thêm sâu thẳm.

Anh ôm chặt lấy cô, vừa hôn vừa lau đi mồ hôi trên trán cô, bế cô về phía sofa.

Những tiếng nức nở khe khẽ rất nhanh lấp đầy cả căn phòng.

Sau đó.

Tư Kỳ quấn một chiếc chăn mỏng, nằm trong vòng tay anh. Làn da trắng mịn điểm những dấu hôn đỏ rực do anh để lại.

Cô đưa ngón tay lướt nhẹ trên cơ bụng anh, một động tác đầy ám chỉ.

Thịnh Đông Đình nắm lấy tay cô, giọng vẫn còn vương hơi thở gấp gáp: “Làm thêm lần nữa?”

“Được thôi.”

Cô đồng ý một cách sảng khoái, hất tóc ra sau, ngồi lên người anh.

Thịnh Đông Đình đặt tay lên eo cô, yết hầu trượt lên xuống, gân xanh trên cổ căng lên.

Tư Kỳ đột nhiên cất lời: “Anh vừa nói, tôi muốn thế nào cũng được đúng không?”

Giọng Thịnh Đông Đình trầm khàn, chỉ khẽ “ừ” một tiếng.

Tư Kỳ: “Vậy chúng ta làm bạn đi.”

Thịnh Đông Đình: “???”

Anh sững người, hoàn toàn không ngờ tới câu trả lời này.

Nhìn người phụ nữ vẫn đang quấn lấy mình, anh bật cười vì tức giận: “Bạn bè mà cũng làm thế này à?”

Tư Kỳ thản nhiên đáp, giọng điệu như đang nhảy múa trên dây thần kinh của anh: “Tại sao không?”

Thịnh Đông Đình cắn răng: “Tư Kỳ, em nói lại lần nữa thử xem?”

Nếu cô dám đối xử với bất kỳ ai khác như thế này, anh thề sẽ gi3t chết kẻ đó.

Tư Kỳ: “Anh thiếu gia này, bạn giường cũng là bạn mà.”

Cô đang ám chỉ, cô chỉ coi anh là bạn giường.

“Anh rất tốt.” Câu nói như thể vừa cho anh viên kẹo, lại vừa giáng xuống một cái tát, “Nhưng tôi không muốn yêu anh nữa.”

Cô thừa nhận bản thân không thể rời xa anh.

Nhưng yêu anh quá dễ khiến cô lo được lo mất.

Làm bạn giường thì lại rất ổn.

Khi cần có anh bên cạnh, khi tách ra cũng chẳng cần suy nghĩ nhiều.

Cô thử không nghĩ đến tương lai, chỉ tận hưởng hiện tại.

Nói thẳng ra, cách làm này có chút vô tâm.

Nhưng đời người chẳng phải nên sống vì chính mình sao?

Tư Kỳ lại dịch người một chút, hỏi anh: “Được không? Không được thì chúng ta kết thúc ngay tại đây.”

Thịnh Đông Đình giơ tay nắm lấy cằm cô, nhưng không dùng lực, hai hàm răng nghiến chặt, cuối cùng chỉ bật ra một chữ: “Được.”

Dĩ nhiên là được.

Không được cũng phải được.

Cô lúc nào cũng có cách chọc anh tức điên.

Nhưng anh lại thích cô chính vì điều đó.

Ba năm ở nước ngoài, anh đã gặp đủ kiểu phụ nữ.

Những người tự động dâng tới cửa nhiều không kể xiết, nhưng chẳng ai khiến anh bận tâm.

Bởi vì, họ không phải Tư Kỳ.

Chỉ có người phụ nữ trước mặt này, mới có thể khiến anh buông bỏ lòng tự tôn, buông bỏ tất cả.

Tư Kỳ rất hài lòng với câu trả lời của anh, chủ động cúi xuống hôn anh.

Anh luôn hôn rất mãnh liệt, thấy cô tiến lại gần, lập tức dùng đầu lưỡi xâm nhập. Cô chặn lại: “Nhẹ nhàng một chút được không?”

“Một người bạn giường đạt chuẩn phải lấy sở thích của tôi làm chính.”

“…”

Thịnh Đông Đình hoàn toàn bị cô kiểm soát, động tác thật sự dịu dàng hơn, chỉ chạm nhẹ, chậm rãi phác họa hình dáng môi cô.

Không giống phong cách của anh chút nào.

Anh thật sự, cam tâm tình nguyện vì cô mà thay đổi.

Nhưng Tư Kỳ lại cảm thấy Thịnh Đông Đình như thế này chẳng giống anh chút nào, bèn thở dài: “Thôi, anh học không nổi đâu.”

Thịnh Đông Đình: “…”

“Tư Kỳ, em đúng là biết cách khiến anh tức chết.”

“Quá khen.”

Kể từ hôm đó, Thịnh Đông Đình cứ thế dọn vào nhà Tư Kỳ.

Tủ quần áo của cô xuất hiện thêm nhiều bộ đồ nam giới. Trong hàng loạt màu sắc sặc sỡ, đột nhiên có thêm mấy tông trắng, đen, xám trông thật nổi bật.

Trong phòng tắm, giữa hàng loạt mỹ phẩm và chai lọ của cô bỗng dưng xuất hiện dao cạo râu của anh, trông lạc lõng đến lạ.

Hai người chưa từng bàn bạc về chuyện chung sống.

Ban đầu Thịnh Đông Đình chỉ đơn giản là bám trụ không chịu đi, lâu dần, đồ đạc cứ thế nhiều lên.

Thời gian này Tư Kỳ đang nghỉ ngơi, gần như chẳng bước ra khỏi nhà, mọi chuyện ăn uống, mua sắm đều do Thịnh Đông Đình lo liệu.

Người đàn ông này trước đây vốn không biết nấu ăn, vậy mà sau khi đi nước ngoài về, tài nghệ bếp núc lại có phần tiến bộ.

Anh nói không quen ăn đồ ăn ở đó nên phải tự học nấu.

Tư Kỳ rất ít khi nghe anh nhắc đến cuộc sống những năm ở nước ngoài.

Thịnh Đông Đình: “Không có gì đáng nói.”

Những ngày tháng học tập khô khan, xung quanh toàn người xa lạ, những gương mặt không quen thuộc.

Khi đó anh còn đang cãi nhau với ba mẹ, không muốn dấn thân vào thương trường.

Anh biết rõ bản thân không có năng khiếu quản lý kinh doanh, nếu để Thịnh thị rơi vào tay anh, có khi chẳng mấy chốc sẽ phá sản.

Ngược lại, em trai anh Thịnh Tây Vũ, dù ham chơi nhưng đầu óc rất linh hoạt, lại thích kiếm tiền, so với anh thì hợp với vị trí này hơn nhiều.

Khi Thịnh Tây Vũ mới tiếp quản, Thịnh Đông Đình còn tìm một người hỗ trợ để giúp em mình vững chân trong giới.

Nghe đến đây, Tư Kỳ tò mò hỏi: “Lúc đầu anh quen Trần Trạc Thanh như thế nào vậy?”

Thịnh Đông Đình học cấp ba ở trường tư thục, còn Trần Trạc Thanh lại học trường khác.

Nhớ lại chuyện cũ, anh kể: “Bà nội của cậu ấy từng bán hàng ở cổng trường anh, có lần bị mấy tên du côn ức hiếp, bà cụ hoảng sợ đến mức phát bệnh tim tại chỗ.”

“Lúc đó anh tình cờ đi ngang, đưa bà ấy vào viện, còn trả trước viện phí.”

Hơn chục triệu tiền phẫu thuật, với một học sinh trung học như Trần Trạc Thanh là một con số trên trời.

Nhưng với Thịnh Đông Đình chỉ là tiền tiêu vặt mà thôi.

Khoảng cách giữa người giàu và người nghèo, hiện rõ ngay trước mắt.

Sau khi biết chuyện, Trần Trạc Thanh hứa với anh rằng sau này nhất định sẽ trả lại số tiền đó cho anh.

Thịnh Đông Đình: “Không cần.”

Anh nhìn ra được cậu thiếu niên kia sống rất chật vật.

Anh chỉ đơn giản nghĩ, mình đã làm một việc tốt.

Người ta vẫn nói, cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp.

Tư Kỳ: “Không ngờ anh cũng tốt bụng phết đấy chứ.”

Thịnh Đông Đình: “Em khen anh một câu khó thế à?”

Biết anh đang giở trò, cô chủ động ghé sát, hôn nhẹ lên má anh.

“Rồi sau đó thì sao?” Cô hỏi

Thịnh Đông Đình: “Trần Trạc Thanh là người không thích nợ ai. Đến khi thi đỗ Bắc Thâm, không biết cậu ta xoay đâu ra số tiền đó, nhất quyết trả lại anh.”

“Khi cậu ta đến nhà anh, đúng lúc gặp em trai anh. Khi đó hai người là bạn cùng phòng. Tây Vũ thấy cậu ta đưa tiền cho anh, còn tưởng anh đang đòi nợ.”

Với Thịnh Tây Vũ, số tiền đó chẳng đáng là bao.

Hơn nữa, cậu và Trần Trạc Thanh là bạn thân nên càng cảm thấy không cần phải trả.

Hai anh em nhà họ Thịnh tính cách giống nhau, đều là kiểu nói một là một.

Cuối cùng Trần Trạc Thanh cũng không trả tiền nữa, chỉ nói rằng mình nợ anh một ân tình.

Vài năm sau tốt nghiệp, khi Thịnh Tây Vũ tiếp quản Thịnh thị, Thịnh Đông Đình không hứng thú với chuyện kinh doanh, liền hỏi anh ân tình đó vẫn còn tính chứ.

Trần Trạc Thanh đáp: “Tính.”

Thịnh Đông Đình:  “Em trai tôi đầu óc không bằng cậu, tôi muốn cậu giúp nó.”

Lúc đó Thịnh Tây Vũ thường xuyên nhắc đến Trần Trạc Thanh, nói rằng nếu không vì hoàn cảnh, cậu ấy đã sớm có sự nghiệp riêng.

Nhưng Thịnh Đông Đình lại không để ý đến sự do dự trong mắt Trần Trạc Thanh lúc nghe yêu cầu đó.

Mười mấy giây sau, Trần Trạc Thanh mới đưa ra đáp án của bản thân.

“Được.”

Thịnh Đông Đình: “Thực ra lúc đó cậu ấy hoàn toàn có thể từ chối anh, anh cũng sẽ không ép. Sau này anh mới nghe Tây Vũ nói cậu ấy từng có ý định đi du học, nhưng cuối cùng vẫn ở lại.”

Nhờ có sự giúp đỡ của Trần Trạc Thanh, Thịnh Tây Vũ nhanh chóng ổn định vị thế sau khi tiếp quản Thịnh thị, gặt hái được nhiều thành công.

Còn Thịnh Đông Đình thì tiếp tục theo đuổi sự nghiệp âm nhạc trong giới giải trí.

Tư Kỳ: “Anh về nhà không bị bố mẹ đánh à?”

“Đánh chứ, kiểu bị đuổi khỏi nhà luôn ấy.” Thịnh Đông Đình cười thản nhiên, không chút bận tâm.

Anh dọn thức ăn ra bàn, tháo tạp dề rồi quay người ôm lấy Tư Kỳ từ phía sau.

“Vậy nên bây giờ chẳng phải em đang nuôi anh sao?”

Tư Kỳt: “Cậu ấm nhà họ Thịnh tính ăn bám cả đời à?”

Thịnh Đông Đình: “Ừm, em lo kiếm tiền, anh lo nội trợ.”

Tư Kỳ: “Mơ đẹp nhỉ, ăn của tôi, dùng của tôi.”

Thịnh Đông Đình: “Anh cũng có đóng góp mà?”

Tư Kỳ: “Gì cơ?”

Thịnh Đông Đình: “Phục vụ em.”

Tư Kỳ: “…Cút đi.”

Nói thì nói vậy, nhưng khi Tư Kỳ hết kỳ nghỉ, lại bắt đầu quay phim. Thịnh Đông Đình ở nhà một mình cũng không chịu ngồi yên, liền nhận lời tham gia một show âm nhạc.

Bộ phim lần này của Tư Kỳ thuộc thể loại tình cảm hiện đại, cô phải theo đoàn suốt bốn tháng, di chuyển qua nhiều thành phố. Hai người bắt đầu yêu xa.

Paparazzi vốn định moi móc chuyện tình cảm của họ, nhưng theo dõi suốt cả tháng trời cũng chẳng tìm ra gì đáng giá.

CP “Xuất Kỳ Chế Thịnh” chỉ còn bấu víu vào những khoảnh khắc ngọt ngào trong quá khứ mà tin tưởng rằng họ nhất định sẽ tái hợp.

Cứ thế, mối quan hệ của họ nhập nhằng suốt một năm trời.

Dù bận rộn nhưng hai người vẫn thường xuyên giữ liên lạc. Những ngày không gặp nhau, họ nhắn tin, gọi video, kể cho nhau nghe về công việc, cuộc sống thường ngày.

Khi có thời gian rảnh lại đến nhà Tư Kỳ, dành trọn một đêm hoặc cả cuối tuần bên nhau, rồi lại tiếp tục lao vào công việc.

Tư Kỳ từng nghĩ, sống như vậy lâu dần cô sẽ chán.

Nhưng không ngờ, cô lại ngày càng không thể rời xa Thịnh Đông Đình.

Cô quen với việc mỗi ngày nhắn tin trò chuyện cùng anh, kể anh nghe hôm nay mình làm gì, rồi hỏi anh đang làm gì.

Anh luôn có những lời đường mật khiến cô vui vẻ, nhưng cô sẽ không bao giờ để lộ ra trước mặt anh.

Trước đây khi hai người yêu nhau, mọi thứ tiến triển quá nhanh, cô chưa kịp tận hưởng cảm giác được người ta theo đuổi, săn đón.

Mà chính cái sự dây dưa ám muội giữa đàn ông và phụ nữ mới là thứ khiến người ta khó dứt ra nhất.

Thịnh Đông Đình đối với cô dường như cũng có sự thay đổi.

Dù đôi khi vẫn cãi nhau, nhưng giờ đây, anh là người nhường nhịn trước.

Tư Kỳ rất thích được anh dỗ dành.

Dần dần, cô cũng học được cách tiết chế tính khí của mình, trò chuyện với anh một cách bình tĩnh hơn.

Theo lời Nhan Linh thì đây gọi là giai đoạn “mài giũa trong tình yêu”.

Năm đó còn trẻ, đầy kiêu ngạo, người ta luôn dành những chiếc gai nhọn nhất cho người mình yêu thương nhất.

Hai người quá giống nhau, chẳng ai chịu nhún nhường, nên mâu thuẫn dễ nảy sinh.

Chỉ cần một người chịu nhịn một chút, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

Nghe Nhan Linh nói xong, Tư Kỳ cảm thấy điều đó cũng khá đúng.

“Bây giờ cậu thành quân sư tình yêu của mình luôn rồi đấy.” Tư Kỳ nói.

Đêm giao thừa, họ tụ họp ở nhà Trần Trạc Thanh như mọi năm cùng nhau đón năm mới.

Nhưng năm nay đặc biệt hơn một chút, bởi vì có thêm một sinh mệnh mới.

Tư Kỳ ngồi trên ghế sofa, tò mò đặt tay lên bụng Nhan Linh: “Cậu thực sự mang thai rồi á? Sao nhìn chẳng thấy bụng lớn gì cả?”

Nhan Linh mỉm cười: “Mới ba tháng thôi, vẫn chưa rõ đâu.”

Tư Kỳ: “Thảo nào.”

“Chờ đứa bé chào đời, mình muốn làm mẹ nuôi!”

Vừa lúc đó, Thịnh Tây Vũ lấy một chai rượu từ tủ, nghe thấy câu này liền hào hứng nói: “Vậy tôi làm cha nuôi!”

Phía sau vang lên giọng nói lạnh lùng: “Muốn làm cái gì cơ?”

Thịnh Tây Vũ quay đầu lại thấy sắc mặt anh trai mình đen như đáy nồi, lập tức nhận ra mình lỡ lời, nhanh chóng sửa lại: “Em làm… cha nuôi phụ?”

Tư Kỳ bị câu nói kỳ quặc của anh ta chọc cười.

Thịnh Tây Vũ bỗng nhiên nói: “Anh, khi nào anh cũng sinh một đứa đi, để em chơi cùng.”

Thịnh Đông Đình: “Chơi cái đầu cậu, tự đi mà sinh.”

Thịnh Tây Vũ: “…”

Đến giờ ăn tối, cả nhóm ngồi quây quần bên bàn, nồi lẩu đặt giữa bàn, hơi nước bốc lên nghi ngút.

Trần Trạc Thanh ân cần dìu Nhan Linh ngồi xuống, động tác cẩn thận từng chút một.

Dù bác sĩ bảo qua ba tháng đầu là thai đã ổn định, nhưng anh vẫn nhạy cảm hơn bình thường.

Ngay cả lúc ăn, ánh mắt anh cũng không rời cô. Chỉ cần Nhan Linh hơi cử động, anh lập tức biết cô muốn làm gì.

Tư Kỳ nhìn mà không khỏi ngưỡng mộ cuộc hôn nhân của bạn mình.

Cũng khiến cô bớt sợ hãi hơn khi nghĩ về chuyện kết hôn.

Trần Trạc Thanh trong ấn tượng của cô trước đây là một học sinh giỏi lạnh lùng, hóa ra cũng từng có một mối tình thầm lặng.

Nhan Linh từng kể rằng, Trần Trạc Thanh đã thích cô từ hồi cấp ba.

“Tư Kỳ, mình cảm thấy may mắn lắm mới có thể gặp lại anh ấy.”

“Anh ấy yêu mình rất, rất nhiều.”

Nhan Linh dùng từ “rất, rất nhiều” để miêu tả tình yêu của anh dành cho cô.

Lúc này, trong bát Tư Kỳ bỗng dưng xuất hiện mấy viên bò viên nóng hổi. Là Thịnh Đông Đình gắp cho cô.

Anh vừa múc thức ăn, vừa lườm Thịnh Tây Vũ: “Ăn nhanh đi, không lát nữa thằng nhóc này ăn hết đấy.”

Thấy cô gắp viên bò viên lên, anh dặn dò: “Nóng đấy, thổi nguội rồi hẵng ăn.”

Tư Kỳ ngoan ngoãn làm theo.

Thịnh Tây Vũ: “Anh, anh thiên vị chị dâu quá!”

Thịnh Đông Đình: “Không thì sao?”

Thịnh Tây Vũ: “Nhưng em mới là em trai ruột của anh mà?”

Thịnh Đông Đình: “Thì sao?”

Thịnh Tây Vũ: “…”

Tư Kỳ cứ thế nhìn hai anh em nhà họ Thịnh đùa qua đùa lại.

Cô chợt nhận ra, dường như mình cũng đang nhận được tình yêu rất nhiều từ anh.

Về đến nhà Tư Kỳ, trên người cả hai vẫn còn vương mùi lẩu. Thịnh Đông Đình vừa đóng cửa đã cúi xuống hôn cô.

Sợ cô bị lạnh, anh không làm trên ghế sofa mà bế cô vào phòng ngủ.

Hôm nay Thịnh Đông Đình có vẻ vội, chẳng mấy chốc đã khiến Tư Kỳ mềm nhũn cả người. Khi anh sắp đứng dậy lấy bao cao su ở tủ đầu giường, bỗng dừng động tác.

Thịnh Đông Đình đặt một nụ hôn lên trán cô: “Hôm nay không dùng được không?”

Tư Kỳ khó khăn mở mắt: “Lỡ có thai thì sao?”

Thịnh Đông Đình: “Em có muốn sinh không?”

Anh không nói “sinh đi” mà hỏi ý kiến cô trước.

Tư Kỳ ngập ngừng: “Cũng không hẳn là muốn.”

Cô đoán được, có lẽ hôm nay thấy Nhan Linh mang thai, biết bạn thân mình sắp làm ba nên anh mới có suy nghĩ này.

“Vậy thì không sinh, tất cả theo ý em.”

Thịnh Đông Đình định cầm bao cao su lên, nhưng tay cô đã đặt lên tay anh.

Kéo cổ anh xuống, cô hơi ngẩng đầu: “Vậy cứ để thuận theo tự nhiên đi.”

Thịnh Đông Đình: “Thuận theo tự nhiên là sao?”

Tư Kỳ: “Là nghĩa đen đó.”

Thịnh Đông Đình: “Nếu có thì phải sinh, con của anh không thể không có danh phận.”

Ý anh rất rõ ràng, nếu cô mang thai, anh sẽ cưới cô.

Tư Kỳ: “Ừm.”

Thịnh Đông Đình: “Em chắc chắn chứ?”

Tư Kỳ thấy anh sao mà dài dòng, bực mình nói: “Anh còn làm hay không?”

Thịnh Đông Đình không nói nữa, dùng hành động để trả lời cô.

“A… nhẹ thôi…”

“Nhẹ thì làm sao con anh ra đời được?”

“…”

Một tháng sau.

Nhờ bộ phim điện ảnh công chiếu trước đó, Tư Kỳ nhận được đề cử Nữ chính xuất sắc nhất của giải thưởng Kim Tỷ và được mời tham dự lễ trao giải.

Hôm đó cũng là sinh nhật của Thịnh Đông Đình, cô hứa sau khi xong sẽ về cùng anh đón sinh nhật.

Cô hỏi Thịnh Đông Đình muốn quà gì.

Thịnh Đông Đình: “Anh muốn có một đứa con.”

Tư Kỳ: “…”

Từ hôm đó, anh ngày nào cũng nhắc đến chuyện con cái.

“Anh nghiêm túc chút đi!” Tư Kỳ dở khóc dở cười.

Thịnh Đông Đình: “Anh muốn một danh phận.”

Hai người họ vẫn chưa công khai. Nếu sau này có con thì sao đây.

Lỡ Tư Kỳ mang theo con anh bỏ trốn thì sao.

Quản lý giục cô xuống lầu, trong lúc vội vàng rời đi, Tư Kỳ chỉ nói nhanh một chữ “Được” nhưng Thịnh Đông Đình không nghe rõ.

Tại lễ trao giải, các ngôi sao quy tụ đông đủ. Tư Kỳ diện chiếc đầm dài ánh kim có dây vai, đi giày cao gót, khoác tay nam chính của bộ phim cùng xuất hiện trên thảm đỏ.

Đi qua thảm đỏ, tiến vào hội trường lễ trao giải, Tư Kỳ tìm vị trí của mình ngồi xuống.

Cô vừa rời đi, Thịnh Đông Đình đã không thể ngồi yên, nhắn tin hỏi cô khi nào về.

Tư Kỳ gõ chữ: [Em hồi hộp quá.]

Thịnh Đông Đình nhắn lại: [Hồi hộp gì chứ, người khác còn căng thẳng hơn em đấy.]

[Anh ra ngoài mua bánh sinh nhật rồi, lát nữa em đừng mua nữa nhé.]

[Anh còn lén lấy một chai rượu từ chỗ Trần Trạc Thanh, chờ em về cùng uống.]

[Không nhận giải cũng không sao, trong lòng anh thì em mãi là nữ chính xuất sắc nhất.]

Anh gửi liên tục mấy tin nhắn, cố gắng giúp cô bớt căng thẳng.

Tư Kỳ chăm chú đọc, đến mức khi MC xướng tên người chiến thắng là cô, cô vẫn chưa kịp phản ứng, phải nhờ người bên cạnh nhắc nhở.

Trong tràng pháo tay vang dội, cô bước lên sân khấu.

Nhận cúp trong tay, bàn tay hơi run, cô hít sâu một hơi rồi cất giọng: “Chào mọi người, tôi là Tư Kỳ. Trước tiên, tôi muốn gửi lời cảm ơn đến đạo diễn vì đã trao cơ hội để tôi thử sức với một vai diễn hoàn toàn khác biệt, giúp tôi có thể thách thức chính mình.”

“Tiếp theo, tôi muốn cảm ơn những người hâm mộ đã luôn ủng hộ tôi. Nhờ có các bạn, mới có một Tư Kỳ của ngày hôm nay.”

“Và cuối cùng, tôi muốn cảm ơn người tôi yêu.”

Ba chữ “người tôi yêu” vừa thốt ra, hội trường lập tức im bặt.

Hình ảnh gương mặt xinh đẹp của cô phóng to trên màn hình lớn, nụ cười rực rỡ tỏa sáng.

Giữa những vị khách danh giá, cô nói ra cái tên ấy: “Cảm ơn anh, Thịnh Đông Đình.”

“Chúc mừng sinh nhật anh.”

“Và… em yêu anh.”

XONG–

Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện